Cựu chiến binh

CUỘC HỘI NGỘ SAU NHIỀU NĂM XA CÁCH

Sau nhiều năm rời quân ngũ, bác Lê Văn Hòa có dịp gặp lại những người đồng đội cũ từng cùng mình chiến đấu nơi biên giới phía Bắc. Cuộc hội ngộ giữa những mái đầu đã bạc không chỉ gợi lại ký ức “Thời hoa lửa” đầy gian khổ mà còn làm sống dậy tình đồng đội thiêng liêng chưa bao giờ phai nhạt. Đó là cuộc gặp khiến người cựu chiến binh quê Hoằng Tiến xúc động suốt nhiều ngày sau đó.

Thanh Hóa22/05/2026Cao Văn Việt (Đoàn xã Hoằng Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người viết nhận ra rằng thời gian có thể làm đổi thay nhiều thứ, nhưng tình đồng đội của những người từng đi qua chiến tranh thì dường như không bao giờ mất đi.

Đối với bác Lê Văn Hòa, những người đồng đội từng sống cùng nhau nơi biên giới phía Bắc luôn là phần ký ức thiêng liêng nhất của cuộc đời.

“Có những người mấy chục năm không gặp nhưng vẫn nhớ như in,” bác cười hiền.

Sau ngày xuất ngũ trở về quê biển Hoằng Tiến, bác Hòa bận rộn với cuộc sống đời thường. Những người đồng đội năm xưa cũng tản về khắp các miền quê khác nhau.

“Ngày ấy liên lạc khó lắm,” bác kể.

Có người chỉ giữ được vài địa chỉ viết trong cuốn sổ tay cũ. Có người mất liên lạc hoàn toàn sau khi rời quân ngũ.

“Tôi nhiều lần nhớ anh em mà không biết tìm ở đâu,” bác xúc động nói.

Người viết cảm nhận được nỗi nhớ âm thầm của người lính già dành cho những người từng cùng mình đi qua chiến tranh.

Mãi đến nhiều năm sau, thông qua hội cựu chiến binh và bạn bè cũ, bác mới tìm lại được liên lạc với một số đồng đội từng chiến đấu cùng đơn vị.

“Hôm nhận được tin anh em tổ chức gặp mặt, tôi vui lắm,” bác cười.

Buổi hội ngộ được tổ chức tại một thị trấn nhỏ ở tỉnh Hà Giang — nơi năm xưa đơn vị bác từng đóng quân và làm nhiệm vụ.

“Tôi quyết định phải đi bằng được,” bác kể.

Người viết hình dung người cựu chiến binh già cẩn thận chuẩn bị bộ quân phục cũ đã được gìn giữ nhiều năm để mang theo trong chuyến đi đặc biệt ấy.

Ngày gặp lại, bác Hòa gần như không ngủ được từ đêm hôm trước.

“Trong lòng cứ nôn nao,” bác cười hiền.

Khi bước vào hội trường nơi các đồng đội cũ đang chờ, bác lặng người vài giây.

“Mái tóc ai cũng bạc rồi,” bác xúc động kể.

Những người lính trẻ năm nào giờ đều đã trở thành những ông lão ngoài sáu mươi tuổi, gương mặt in hằn dấu vết thời gian.

Nhưng chỉ cần nghe tiếng gọi nhau bằng tên đơn vị cũ, mọi khoảng cách của năm tháng dường như lập tức biến mất.

“Anh em ôm nhau mà nước mắt cứ chảy,” bác nghẹn giọng.

Người viết cảm nhận được tình đồng đội sâu nặng mà chỉ những người từng cùng nhau đi qua chiến tranh mới có thể thấu hiểu.

Trong buổi gặp mặt hôm ấy, những câu chuyện về “Thời hoa lửa” lại được nhắc lại như vừa mới hôm qua.

“Có chuyện tưởng đã quên mà gặp nhau lại nhớ hết,” bác cười.

Người này kể chuyện hành quân qua núi đá. Người kia nhắc lại những đêm trực chiến giữa mùa đông Hà Giang rét cắt da.

“Anh em nói chuyện từ sáng đến chiều không hết,” bác kể.

Người viết hình dung căn phòng nhỏ rộn vang tiếng cười xen lẫn những phút lặng im khi nhắc đến những đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi biên giới.

Một khoảnh khắc khiến bác xúc động nhất là khi mọi người cùng nhau xem lại những bức ảnh cũ thời quân ngũ.

“Tấm nào cũng bạc màu hết rồi,” bác cười buồn.

Trong những bức ảnh ấy là hình ảnh của những chàng lính trẻ tuổi đôi mươi với ánh mắt đầy nhiệt huyết.

“Có người trong ảnh giờ không còn nữa,” bác nghẹn giọng.

Cả căn phòng lặng đi khi nhắc đến tên những đồng đội đã hy sinh hoặc qua đời sau chiến tranh.

“Anh em vẫn luôn nhớ họ,” bác nói nhỏ.

Người viết hiểu rằng dù chiến tranh đã lùi xa nhưng những mất mát của một thời “hoa lửa” chưa bao giờ phai nhạt trong trái tim người lính.

Sau buổi gặp mặt, bác Hòa cùng vài đồng đội cũ trở lại thăm khu vực điểm chốt năm xưa.

“Đường giờ khác nhiều rồi,” bác kể.

Những con đường đất hiểm trở ngày nào nay đã có xe đi được. Một số khu vực đã trở thành bản làng đông đúc hơn trước.

“Nhìn cuộc sống yên bình hôm nay thấy rất vui,” bác nói.

Người viết cảm nhận rõ niềm tự hào âm thầm của những người lính từng dành tuổi trẻ để giữ gìn biên cương Tổ quốc.

Khi đứng trên một điểm cao nhìn xuống thung lũng phía xa, bác Hòa lặng im rất lâu.

“Tôi nhớ những người đã từng đứng gác cùng mình ở đây,” bác kể.

Gió núi vẫn thổi qua như năm nào, chỉ có những người lính trẻ năm xưa giờ đã mang mái tóc bạc màu thời gian.

Buổi chia tay sau cuộc hội ngộ khiến ai cũng xúc động.

“Lần này gặp rồi chẳng biết còn gặp đủ nhau nữa không,” bác cười buồn.

Các đồng đội cũ ôm nhau thật chặt trước khi lên xe trở về quê.

“Anh em dặn nhau phải giữ gìn sức khỏe,” bác kể.

Người viết nhìn ánh mắt người cựu chiến binh già mà hiểu rằng tình đồng đội của thế hệ ấy là thứ tình cảm được vun đắp bằng cả máu, nước mắt và tuổi trẻ nơi chiến trường.

Nhiều ngày sau chuyến đi, bác Hòa vẫn thường lấy những bức ảnh chụp buổi hội ngộ ra ngắm.

“Tôi thấy mình như trẻ lại,” bác cười hiền.

Trong ký ức người lính già, “Thời hoa lửa” không chỉ là những năm tháng chiến tranh gian khổ mà còn là quãng đời đẹp nhất của tuổi trẻ — nơi có tình đồng đội thiêng liêng không gì thay thế được.

Chiều xuống dần trên vùng biển Hoằng Tiến. Người cựu chiến binh ngồi lặng trước hiên nhà, ánh mắt xa xăm như vẫn đang nhìn về những ngọn núi biên giới năm nào — nơi tuổi trẻ của bác cùng đồng đội đã gửi lại cho Tổ quốc.

Cuối câu chuyện, bác Lê Văn Hòa nhẹ nhàng nói:

“Sau tất cả, điều quý giá nhất mà chiến tranh để lại cho chúng tôi chính là tình đồng đội. Đó là thứ tình cảm sẽ theo mình đến hết cuộc đời.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn