Bài viết

Cuộc hội ngộ xúc động

Hưng Yên06/01/2026Ninh Công Khoát (Báo công an nhân dân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuộc chiến đã đưa tôi vào chiến trường Nam Quân khu 4. Người mẹ thân thương của tôi ở Nam Định không chờ tôi về thăm lần nữa. Nghĩ tới chuyến về thăm mẹ ở quê lần cuối có sự hỗ trợ phương tiện xe đạp của gia đình bà Khước, nhất là trong hoàn cảnh khi đó tôi và chị Mai chưa gặp nhau lần nào, song chị Mai đã nghe lời mẹ, đem xe đạp mới "bóc tem" cùng với mẹ về nhà ngoại để trao xe đạp cho tôi về Nam Định trong bối cảnh máy bay Mỹ ném bom xuống miền Bắc bất kỳ lúc nào, tôi càng thấy giá trị sự quan tâm đó quá lớn, rất nhân văn, rất tình người. Tôi lập gia đình với người cùng quê. Mấy lần tôi ghi thư về Trạm y tế xã Hoàng An cho chị Mai, song không nhận được thư của chị Mai.

Tác giả và bà Mai vui mừng được gặp lại nhau sau 53 năm.

Mặc dù mới vào tuổi 80, song tôi vẫn có nguyện vọng được về Hoàng An để trực tiếp bày tỏ lòng biết ơn gia đình bà cụ Khước và bà con chòm xóm đã quan tâm, giúp đỡ chúng tôi trong những ngày đóng quân ở đó, đặc biệt là chị Mai khi đó, bà Mai bây giờ.

Nhân ngày 20 -10, ngày hội của chị em phụ nữ Việt Nam, tôi ghi thư về cho Đảng ủy, UBND xã Hoàng An, huyện Hiệp Hòa, tỉnh Bắc Giang kể lại câu chuyện trên và nhờ các đồng chí lãnh đạo địa phương tìm giúp ân nhân của tôi và cho tôi biết thông tin về họ. Chiều 21-10, tôi nhận được cuộc gọi điện thoại từ máy lạ. Người đang nói chuyện với tôi là cháu nội của bà cụ Khước, anh tên là Trung, con trai thứ hai ông Tâm. Anh Trung đang là Chủ tịch UBND xã Hoàng An.

Tôi vô cùng phấn khởi và cảm động. Và tối 22-10, anh Trung đã bấm máy để ông Tâm và chúng tôi nói chuyện với nhau bằng hình ảnh qua mạng Zalo. Khi nói chuyện với vợ tôi, ông Tâm đã mời chúng tôi về thăm Hoàng An vào ngày chủ nhật 24-10, ông Tâm nói cháu Trung sẽ đưa xe về Hà Nội đón hai bác. Chúng tôi quá vui và xúc động về tình cảm của gia đình ông Tâm. Song chúng tôi không thể nhận lời mời chân tình đó, vì ngày 24-10 chúng tôi có việc trọng đại trong gia đình.

Cũng vì công việc của đoàn thể của cả Trung và của tôi, nên mãi đến ngày 14 tháng 11, sau hơn 3 tuần lễ kể từ ngày kết nối liên lạc được với gia đình ông Tâm, tôi cùng 3 người con mới trở về Hoàng An để tri ân những người cách đây hơn nửa thế kỷ đã dành cho tôi một sự giúp đỡ đầy lòng nhân ái, đồng thời cũng để cám ơn nhân dân xã Hoàng An đã giúp đỡ đơn vị chúng tôi trong những ngày triển khai trận địa ở đó. Anh Trung đã ra trạm y tế xã Hoàng An chờ và đón chúng tôi.

Ông Tâm và tác giả cùng nhìn vào nền nhà cũ cách đây 53 năm là nơi ở của cụ Khước.

Cuộc hội ngộ đầy xúc động đã diễn ra tại gia đình ông Tâm tọa lạc trên thổ cư mà cách đây hơn nửa thế kỷ tôi đã được sống trong tình thương yêu của người mẹ mà năm 1973, mẹ đã ra đi về cõi vĩnh hằng theo chồng là liệt sĩ trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.

Đón cha con chúng tôi không chỉ có những người con, người cháu, người chắt nội ngoại của cụ Khước, mà còn có đồng chí Bí thư Đảng ủy xã, Phó chủ tịch UBND xã, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã, Chủ tịch Hội Phụ nữ xã, Xã đội trưởng, Trưởng Công an xã và Trưởng thôn. Khi chúng tôi dâng hương kính cáo hai cụ, tôi thực sự xúc động nhìn thấy mâm cỗ thịnh soạn mà ông Tâm đã đặt lên ban thờ trước khi chúng tôi đến. Ông Tâm nói với tôi: "Sinh thời, mẹ đã kể chuyện cho em nghe về anh, về hoàn cảnh sinh hoạt của mẹ anh. Mẹ thương và quí anh lắm. Được biết anh về, em làm mâm cơm kính cáo cha mẹ".

Tôi nghẹn ngào kể lại câu chuyện cách đây hơn nửa thế kỷ cho mọi người nghe, bày tỏ lòng biết ơn chân thành vô hạn trước vong linh cụ, cảm ơn chị Mai khi đó, bà Mai ngày nay đã kính trọng người mẹ sinh ra mình, thương cảm hoàn cảnh neo đơn của mẹ tôi và tuyệt đối tin tưởng vào tôi - người lính của Cụ Hồ, nên đã cho tôi mượn chiếc xe đạp được coi là tài sản cao nhất của gia đình lúc bấy giờ. Tôi cũng bày tỏ lòng biết ơn chân thành tới các đồng chí lãnh đạo địa phương đã dành cho cha con tôi sự đón tiếp rất xúc động.

Trong bữa cơm liên hoan gặp mặt sau hơn nửa thế kỷ, tôi đã có dịp đến từng bàn (8 bàn), cảm ơn các thế hệ con cháu của cụ Khước đã coi chúng tôi như những người trong gia đình đi xa đã mấy chục năm, nay mới tìm về cội nguồn. Tôi cũng cám ơn và vui mừng được chúc các đồng chí lãnh đạo địa phương về danh hiệu "Đơn vị Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân" mà Xã Hoàng An được Nhà nước phong tặng cách đây 10 năm. Con gái chúng tôi đã ôm bà Mai và trao lá thư của mẹ cho bà. Vì bị bệnh tiền đình, không đi được xe ô tô, vợ tôi đã ghi thư cho bà Mai.

Các đồng chí lãnh đạo địa phương đánh giá cao tình cảm giữa chúng tôi với đại gia đình cụ Khước, coi đó là đỉnh cao của tình cảm Quân- Dân trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp và xâm lược Mỹ. Đồng chí Bí thư Đảng ủy đã mời cha con tôi ở lại, hôm sau dự buổi họp mặt toàn dân trong thôn nhân kỷ niệm 90 năm thành lập Mặt trận Dân tộc thống nhất Việt Nam - Ngày Truyền thống Mặt trận Tổ quốc Việt Nam (18/11/1930 - 18/11/2020).

Ngay tối hôm trở về nhà, khi các con chúng tôi đang kể lại cho mẹ nghe về buổi họp mặt ở Hoàng An, thì bà Mai đã gọi điện vào số máy của tôi để nói chuyện với vợ tôi. Cuộc nói chuyện của hai bà kéo dài hơn 20 phút. Nhìn vào nét mặt vợ tôi, tôi thấy bà xúc động thực sự. Cuộc hội ngộ đầy xúc động nói trên đã đem lại cho tôi một niềm vui bất tận. Tôi cảm ơn số phận đã cho tôi cơ hội trở về Hoàng An mà mấy chục năm nay tôi vẫn khát khao, mong ước. Tình quân - dân không bao giờ bị phai nhạt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn