Bài viết

Cuộc hôn nhân 7 ngày và nguyện ước của người vợ liệt sĩ hơn nửa thế kỷ khắc khoải chờ chồng

Hà Tĩnh15/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm nào cũng vậy, cứ gần đến Ngày Thương binh - Liệt sỹ (27/7) là cụ Bùi Thị Lại (86 tuổi, trú tại huyện Thọ Xuân, Thanh Hóa) lại nhờ người sắm sửa một chút quà, nhang đèn rồi rời Trung tâm Chăm sóc, nuôi dưỡng người có công tỉnh Thanh Hóa trở về quê thăm người thân thích và thắp cho người chồng đã khuất một nén nhang. Cụ ông là liệt sĩ. Do chưa rõ ngày tháng cụ ông hy sinh nên cụ Lại lấy ngày 27/7 để làm giỗ cho chồng.

Chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ, nhưng trong tâm trí cụ Lại vẫn chưa thể nào nguôi ngoai nỗi đau mất chồng. Chính vì lời hứa với chồng trước lúc ra trận mà hơn 60 năm trôi qua, cụ Lại không đi thêm "bước nữa" mà toàn tâm toàn ý hương khói và chăm sóc cho bố mẹ chồng. Ở Trung tâm Chăm sóc, nuôi dưỡng người có công tỉnh Thanh Hóa, cụ Lại là tấm gương sống về sự kiên trung, son sắt của người phụ nữ Việt Nam.

Cụ Lại dáng người nhỏ, lưng còng nhưng ánh mắt, giọng nói và đặc biệt là trí nhớ vẫn còn rất tinh anh. Cụ tiếp chuyện tôi tại chính căn phòng nơi cụ đang sinh sống nằm trong Trung tâm Chăm sóc, nuôi dưỡng người có công tỉnh Thanh Hóa. Căn phòng rộng hơn 20m2 này là ngôi nhà thứ hai gắn bó với cụ gần 20 năm qua. Cụ Lại đưa miếng trầu vừa têm vào miệng, khuôn mặt trầm tư một lúc như để xâu chuỗi một cách tuần tự những dữ kiện đã xảy ra trong cuộc đời mình rồi chầm chậm kể.

Năm ấy, cụ Lại vừa tròn 20 tuổi. Thời xưa, con gái 15-16 đã được gia đình rục rịch nhờ người mai mối để tính chuyện gia đình. Thế nên ở độ tuổi như cụ mà chưa có người đến "thưa gửi" đã là trễ. Cụ bảo, chẳng phải do nhan sắc gì mà bởi gia đình cụ nghèo quá. Cái nghèo khiến cụ chỉ nghĩ đến việc làm lụng quần quật để có rau cháo qua ngày chứ nào dám tơ tưởng gì đến chuyện lứa đôi.

Cuộc hôn nhân 7 ngày và nguyện ước của người vợ liệt sĩ hơn nửa thế kỷ khắc khoải chờ chồng - Ảnh 1.
Hạnh phúc của cụ Lại kéo dài vỏn vẹn trong 7 ngày ngắn ngủi.

Một buổi tối, ông mối đến đặt vấn đề với bố mẹ để xe duyên cho cụ. Thời xưa, "bố mẹ đặt đâu con ngồi đấy" nên cụ Lại bằng lòng. Hai người qua lại, tìm hiểu nhau đâu đó độ gần ba năm. Trong quãng thời gian ấy, cụ Lại thêm hiểu và quý mến người đàn ông mà mình sắp lấy làm chồng. "Nhà ông ấy ở gần sân bay Sao Vàng nên bị địch rải bom tan nát hết chẳng còn gì. Tuổi ông ấy, người yêu thì nhiều nhưng người thương thì ít. Có một vài mối đến nhưng sau đó lại không nên công chuyện gì vì họ chê gia đình ông ấy nghèo quá", cụ Lại tâm sự.

Vì là đồng cảnh ngộ nên hai người dễ gắn bó với nhau. Tình thương ban đầu dần chuyển thành tình yêu rồi hai cụ quyết định đến với nhau. Đám cưới thời chiến đơn sơ với độc một mâm cơm mời một số người thân thích như để minh chứng cho hai cụ nên nghĩa vợ chồng. Tròn 7 ngày sau đám cưới, cụ ông nhận giấy gọi lên đường nhập ngũ. Khi ấy là tháng 7/1965.

Giữa thời chiến tranh loạn lạc, khi lên đường nhập ngũ, ai cũng phải sẵn sàng đối mặt với sự hy sinh. Biết thế, nên trước ngày lên đường, cụ ông có nắm tay cụ Lại nhắn gửi: "Anh ra chiến trường, nhờ em ở nhà chăm sóc bố mẹ. Nếu như chẳng may anh không về thì em "đi thêm bước nữa" kẻo nỡ dở tuổi xuân". "Nghe ông ấy nói vậy, tôi muốn khóc ngay lúc đó nhưng lại sợ ông ấy không an lòng nên nhắn lại rằng anh cứ yên tâm chiến đấu, nếu như anh có mệnh hệ gì thì em sẽ ở vậy thay anh chăm sóc bố mẹ", cụ Lại chia sẻ.

Những năm tháng sau đó, cụ Lại thay chồng gánh vác việc nhà, chăm nom cho bố mẹ hai bên và chờ mong ngày được đoàn tụ cùng chồng. Thế nhưng, một năm, hai năm… cụ Lại càng ngóng trông thì tin tức về chồng đều là con số không. Cụ Lại bảo, khi ấy, cứ có đơn vị bộ đội nào di chuyển qua sân bay Sao Vàng, cụ đều đến dò hỏi thông tin về chồng nhưng tuyệt nhiên không có.

Đến khi đất nước hoàn toàn giải phóng, lần đầu tiên cụ Lại nhận được tin tức của chồng. Tuy nhiên, đó lại là tờ giấy báo tử khô khốc thông báo cụ ông đã hy sinh tại chiến trường Tây Ninh. "Trong trận càn của địch, ngoài ông ấy, 11 chiến sĩ khác của ta cũng đã hy sinh", cụ Lại buồn rầu kể.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn