Cựu chiến binh

Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước

Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước

Bắc Ninh02/04/2026Đỗ Mạnh Quân (Tam Tiến)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước – một phần của Chiến tranh Việt Nam – là bản anh hùng ca thấm đẫm máu và nước mắt của dân tộc ta. Dưới đây là một mẩu truyện ngắn tái hiện lại những ngày tháng chiến đấu gian khổ, hy sinh của bộ đội ta trên chiến trường:

Trời Trường Sơn đêm ấy tối đen như mực. Cơn mưa rừng rả rích không ngớt, từng giọt nước thấm lạnh vào da thịt. Trong một căn hầm nhỏ bên sườn núi, tiểu đội của Lâm đang tranh thủ nghỉ ngơi sau một ngày hành quân vất vả.

Lâm mới nhập ngũ chưa đầy một năm. Cậu còn rất trẻ, đôi mắt vẫn ánh lên nét hồn nhiên của tuổi đôi mươi. Nhưng chiến tranh đã khiến cậu trưởng thành nhanh chóng. Những trận bom, những lần hành quân xuyên rừng, những đồng đội ngã xuống… tất cả đã in sâu trong tâm trí cậu.

“Ngày mai ta phải vượt qua trọng điểm,” anh Trung – tiểu đội trưởng – khẽ nói, giọng trầm hẳn xuống. “Địch đánh phá ác liệt lắm. Anh em phải hết sức cẩn thận.”

Cả tiểu đội im lặng. Ai cũng hiểu “trọng điểm” nghĩa là gì – đó là nơi bom đạn dội xuống ngày đêm, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh như sợi chỉ.

Sáng hôm sau, đoàn quân bắt đầu di chuyển. Con đường mòn xuyên rừng trơn trượt, hai bên là hố bom chằng chịt. Không khí nặng nề mùi khói thuốc súng. Trên bầu trời, tiếng máy bay gầm rú như xé toạc không gian.

“Máy bay!” – một tiếng hô vang lên.

Chưa kịp phản ứng, những loạt bom đã trút xuống. Đất đá tung lên mù mịt. Lâm ngã dúi dụi xuống một hố bom gần đó, tai ù đi, tim đập dồn dập.

Khi khói bụi tan dần, cậu hoảng hốt gọi: “Anh Trung! Anh Trung!”

Không có tiếng trả lời.

Lâm bò dậy, chạy về phía trước. Trước mắt cậu, anh Trung nằm đó, bất động. Chiếc mũ tai bèo văng sang một bên, khuôn mặt vẫn bình thản như đang ngủ.

“Anh Trung…” – Lâm nghẹn ngào.

Một bàn tay đặt lên vai cậu. Là Hùng – người đồng đội thân thiết. Giọng anh run run: “Phải đi tiếp thôi, Lâm… nhiệm vụ chưa xong.”

Lâm siết chặt khẩu súng. Nước mắt hòa lẫn với mưa. Cậu hiểu, trong chiến tranh, không ai có quyền dừng lại vì nỗi đau riêng.

Đêm hôm đó, tiểu đội còn lại chỉ còn phân nửa quân số. Họ ngồi bên nhau, lặng lẽ chia nhau từng ngụm nước, từng mẩu lương khô. Không ai nói gì, nhưng trong lòng mỗi người đều cháy lên một ngọn lửa – ngọn lửa của ý chí và lòng quyết tâm.

Lâm nhìn lên bầu trời đêm, nơi những vì sao le lói sau tầng mây dày đặc. Cậu nhớ đến quê nhà, nhớ mẹ, nhớ những cánh đồng lúa chín vàng. Chính những ký ức ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho cậu đứng vững.

Cậu tự nhủ:
“Phải sống… phải chiến đấu… để những hy sinh này không vô nghĩa.”

Những ngày sau đó, tiểu đội tiếp tục hành quân, tiếp tục chiến đấu. Có thêm những mất mát, có thêm những giọt nước mắt. Nhưng cũng có những chiến thắng, những khoảnh khắc họ vượt qua tất cả để giữ vững con đường, giữ vững niềm tin.

Và rồi, nhiều năm sau, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, những người lính trở về – mang theo ký ức không thể nào quên về một thời hoa lửa.

Lâm giờ đây đã là một người cựu chiến binh. Mỗi khi kể lại câu chuyện năm xưa, giọng ông vẫn trầm xuống khi nhắc đến những người đồng đội đã ngã xuống.

“Chúng tôi đã đi qua chiến tranh như thế đó,” ông nói. “Mất mát rất nhiều… nhưng cũng tự hào rất nhiều. Vì chúng tôi đã sống, đã chiến đấu cho một Việt Nam hòa bình.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn