CUỘC KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ NGỤY
Câu chuyện kể về cuộc kháng chiến chống Mỹ -Ngụy , nhận vật Vi Văn Nui kể diễn biến xảy ra trong quá trình ông tham gia kháng chiến từ năm 1968 đến năm 1975 và nhờ sự đoàn kết của dân tộc ta nhân dân ta đã giành được chiến thắng vẻ vang.

CUỘC KHÁNG CHIẾN CHỐNG MỸ NGỤY
Trong dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc, cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước đã khắc ghi biết bao chiến công oanh liệt và những câu chuyện cảm động về lòng yêu nước, ý chí kiên cường của quân và dân ta. Năm 1968 – một dấu mốc đặc biệt của cuộc kháng chiến – đã trở thành biểu tượng của “thời hoa lửa”, khi cả dân tộc bước vào cuộc chiến với tinh thần “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”. Giữa bom đạn khốc liệt, biết bao người con ưu tú đã sẵn sàng gác lại tuổi xuân, lên đường vì Tổ quốc, viết nên những trang sử bất diệt bằng lòng dũng cảm, sự hy sinh và niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước thống nhất. Câu chuyện về “thời hoa lửa” năm 1968 không chỉ là ký ức của một thời chiến tranh gian khổ mà còn là bài học quý giá, nhắc nhở các thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình, độc lập và trách nhiệm tiếp nối truyền thống cách mạng của cha ông.
Là những thanh niên sinh ra trong thời bình, chúng ta không phải đối mặt với tiếng bom rơi, đạn nổ, nhưng lại mang trên vai một sứ mệnh không kém phần quan trọng: gìn giữ thành quả cách mạng, tiếp nối truyền thống yêu nước và lan tỏa đạo lý “Uống nước nhớ nguồn”. Hôm nay là ngày đầu tiên của tháng 7 tháng cả nước nghiêng mình tưởng nhớ các anh hùng liệt sỹ đã hi sinh vì nền độc lập của dân tộc ta. Chúng tôi đến gặp ông Vi Văn Núi (nay đổi tên là Vi Văn Thành) là cựu chiến binh duy nhất của xã tôi tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ ông kể:
Ông tham gia nhập ngũ năm 1967 tại xã Cẩm Thủy ngày nay tên đơn vị ông không còn nhớ nữa, ông tham gia huấn luyện trong thời gian ngắn ngủi trong 1 tháng rưỡi. Sau đó ông nhận được lệnh vào mùa xuân năm 1968 vào đóng quân tại Tây Ninh nhiệm vụ của ông là tham gia phục kích và bảo vệ đại tướng Nguyễn Chí Thanh quân giải phóng Miền Nam Việt Nam, đoàn pháo binh Biên Hòa. Nhiệm vụ bảo vệ biên giới đánh tập kích khi có giặc xâm phạm.
Ông tham gia chiến đấu triền miên khi nhận nhiệm vụ, giờ sức khỏe đã già yếu trí nhớ đã giảm ông không còn nhớ những tên gọi của các trận chiến, ông nhớ nhất và có lẽ không thể quên trong cuộc đời đó là trận ông đã bảo vệ thành công Trung đoàn trưởng Ngô Vân khi bị địch bao vây bắt sống.
Sau khi ổn định đơn vị nhờ lập được thành tích ông đã được kết nạp vào Đảng trước thời hạn tại chiến trường, đó cũng là một vinh dự lớn của ông.
Trong quá trình chiến đấu ông thường xuyên phải tham gia trực chiến xuống Sư đoàn 75 tại Gò vấp sài gòn chi viện.
Ông nhớ lại ông và đồng đội tham gia đánh phục kích tại Mộc Hóa, khi quân ta tiến vào thì bị địch phục kích lại 1 đại đội 20 người thì có đến 18 đồng chí đã hi sinh, và 1 đồng đội đã bị thương người đồng đội ấy đã bị bắn xuyên vai đầu viên đạn còn găm đằng sau may mắn không chết, địch đã gài mìn vào trận địa khiến quân ta bị thiệt hại nặng nề, ông may mắn thoát được trong gang tất, đã quan sát thấy lựu đạn bên cạnh ông, ông đã gỡ và rút lui về đơn vị, vừa kể ông vừa rưng rưng nước mắt thương sót những người đồng đội của mình.
Hình ảnh ông Vi Văn Núi hiện tại
Ông kể đồng đội ông tên Thủy được cử đi lấy lương thực về cho đơn vị đã gặp 1 tên địch đang sang thăm dò tình hình của quân ta, 2 bên đánh nhau tay đôi ông Thuỷ bị địch cắn đứt 1 bên tai và hôm đó cả đơn vị phải nhịn đói.
Năm 1973 ông cùng đồng đội tiến công và giải phóng Bù Bông đến Đắk Song mỗi đồng chí được phát 120 viên đạn chiến đấu đúng 1 ngày ông còn 5 viên đạn.
Và đặc biệt hơn ông được tham gia sự kiện 30/4/1975. Thực hiện mệnh lệnh của bộ Tư lệnh, đêm 29, rạng sáng ngày 30/4/1975 các binh đoàn chủ lực đồng loạt tiến công, đánh chiếm các mục tiêu then chốt của chiến dịch. Vượt qua mọi sự chống trả quyết liệt quân ta đã tiếp cận cổng chính của Dinh Độc Lập xe tăng đi đầu mang số hiệu 843 do Đại đội trưởng Bùi Quang Thận chỉ huy húc vào cổng do gặp sức cảm lớn nên xe chết máy. Chiếc xe tăng tăng mang hiệu 390 do chính trị viên Vũ Đăng Toàn chỉ huy đi sau vượt lên, lao vào húc đổ cánh cổng chính cửa Dinh Độc Lập. Đến 11 giờ 30 phút 30/4/1975 cờ giải phóng tung bay trên nóc Dinh Độc Lập. Tổng thống Dương Văn Minh người vừa nhận chức được hai ngày đã tuyên bố đầu hàng vô điều kiện. Sau khi quân giải phóng Miền Nam Việt Nam kiểm soát hoàn toàn nội đô sài gòn và trong tối ngày 30/4/1975 ông cùng đồng đội được cử giữ căn cứ Dinh Độc Lập ông kể tối đó vừa đói vừa khát nhưng chưa nhận được lệnh thì không được rời vị trí. Sáng hôm sau có lực lượng thay thế vị trí mới được về đơn vị.
Nhiệm vụ của ông lúc bấy giờ là bảo vệ Dinh độc lập và sân bay Tân Sơn Nhất liên tục thay phiên 2 địa điểm tuy đã chiếm được căn cứ nhưng quân tàn dư của địch đang còn nhiều nên quân ta vẫn phải bảo vệ nghiêm ngặt.
Đến tháng 6 năm 1975 ông nhận được Quyết định ra quân và trở về địa phương khi ấy ông vui mừng khôn siết sau 10 năm tham gia chiến đấu cuối cùng cũng được về đoàn tụ với gia đình. Gần ấy năm thanh xuân tuổi trẻ cống hiến cho đất nước Trong quá trình tham gia chiến đấu ông cũng đã nhận được huân chương chiến sĩ giải phóng quân hạng nhất, hạng ba…. Và ông còn 1 giấy chứng nhận chưa được xét huân chương hạng 1.
Sau khi được về đoàn tụ với gia đình ông lập gia đình và tham gia các hoạt động tại địa phương và giờ đây giờ đây ngồi đây kể cho con cháu nghe những ngày tháng đầy gian nan nhưng ý chí luôn kiên cường, anh dũng bất khuất. Lâu lâu khi gặp lại những người lính năm xưa ông vẫn trò chuyện với nhau bằng tiếng Campuchia ôn lại lịch sử vẻ vang oanh liệt của mình.



