Cuộc kháng chiến lịch sử chống Càn của nhân dân Hoàng Thiết Tâm (thị trấn Trường Sơn cũ, nay là xã An Lão)
Cuộc kháng chiến lịch sử chống Càn của nhân dân Hoàng Thiết Tâm (thị trấn Trường Sơn cũ, nay là xã An Lão)

Thực dân Pháp coi Hải Phòng là vị trí quan trọng có tính sống còn của cuộc chiến tranh xâm lược, nên ngày 25/4/1947, chúng đã tổ chức cuộc tấn công quy mô đánh chiếm Kiến An và thị xã Đồ Sơn, nhằm bình định và mở rộng hành lang bảo vệ cho nội thành, đồng thời tiêu diệt, triệt phá các căn cứ lực lượng kháng chiến của ta.
Quân Pháp tiến đánh thị xã Kiến An bằng hai mũi. Mũi thứ nhất, tiến theo trục quốc lộ số 10, tấn công đánh chiếm cầu Hoàng Xá huyện lỵ An Lão. Mũi thứ hai, tiến công từ đò Khuể vào thị xã Kiến An, sau đó vào cầu Nguyệt - Nguyệt Áng, Phù Lưu và các điểm cao núi Cột Cờ, Phù Liễn. Mặc dù các mũi tiến công của Pháp có vũ khí hiện đại, quân lính tinh nhuệ, nhưng mỗi bước tiến của chúng đều vấp phải sự chống trả quyết liệt của quân và dân ta ở trên mọi phòng tuyến huyện An Lão. Trước tình hình địch tiến đánh ác liệt và ồ ạt vào khu vực An Lão, lãnh đạo địa phương chỉ đạo lực lượng quân sự sẵn sàng chiến đấu, đôn đốc người già, trẻ em tìm nơi tạm trú để bảo vệ tính mạng. Chỉ huy đội Quyết tử và lực lượng tự vệ kết hợp chặt chẽ với Công an xung phong của tỉnh Hải - Kiến do đồng chí Trần Thành Ngọ là chỉ huy trưởng và đồng chí Lê Quốc Uy là chỉ huy phó, bố trí lực lượng sản sàng chiến đấu. Sáng ngày 25/4/1947, sau khi địch tấn công và chọc thủng phòng tuyến An Lão, cánh quân của địch từ hướng Núi Voi đổ xuống, toán quân từ An Dương vượt sông tràn sang tiến qua Trường Sơn vào khu nhà Bàn, và nghĩa địa thôn An Tràng để hợp với mũi quân ở ngã 5 Kiến An. Đến đây, địch gặp phải lực lượng chiến đấu của địa phương. Cuộc chiến đấu không cân sức giữa ta và địch đã nổ ra, bên địch lực lượng đông, quân tinh nhuệ, vũ khí hiện đại lại có phi pháo yểm tự còn ta chỉ có mấy khẩu súng trường, số còn lại chủ yếu là mã tấu, dao, kiếm, giáo mác. Nhưng với tinh thần quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh, các chiến sĩ của ta đã lăn xả vào giặc mà tấn công, ngăn chặn từng bước tiến của địch. Lợi dụng địa hình, địa thế của làng quê, trong từng bờ tre, ngõ xóm, các chiến sĩ đã mai phục và chiến đấu rất dũng cảm. Vì trận chiến diễn ra trong hoàn cảnh quá chênh lệch về lực lượng và vũ khí nên quân ta đã bị tổn thất. Trong trận này, đội Quyết tử của ta có 25 đồng chí, đã hy sinh mất 20, còn 4 đồng chí khác lại hy sinh ở các trận sau này, đến nay chỉ còn một người duy nhất là ông Vũ Văn Trọng – đang sinh sống tại TDP Văn Tràng 2. 2 Đồng chí chỉ huy là Trần Thành Ngọ và Lê Quốc Uy cũng anh dũng hy sinh. Trong trận chiến đấu này có rất nhiều gương hy sinh anh dũng như ông Hoàng Văn Tiêu, với cương vị đại đội trưởng lực lượng tự vệ chiến đấu, đã xông xáo chỉ huy trận đánh dưới làn đạn dày đặc của quân địch. Ông đã trúng đạn hy sinh. Em ruột của ông là Hoàng Văn Khảng làm liên lạc đưa tin tức, diễn biến trận đánh và lệnh chỉ huy đến từng mũi chặn giặc, cũng đã hy sinh. Đồng chí Hoàng Văn Hệ, Quyết tử quân chiến đấu rất dũng cảm: súng hết đạn, đồng chí đã dùng súng làm gậy xông vào đánh nhau với địch và bị trúng đạn, trước khi chết còn hô “Đả đảo bọn Pháp xâm lược!”
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



