Cựu chiến binh

Cuộc phỏng vấn đầy ý nghĩa

Ông Nguyễn Đăng Bàn: Tôi tên là Nguyễn Đăng Bàn, sinh năm 1951, dân tộc Kinh, quê ở Hoằng Quang. Tôi sinh ra và lớn lên trên quê hương mà mình luôn gắn bó. Tuổi thơ của thế hệ chúng tôi trải qua trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn, vì vậy ngay từ khi còn trẻ, tôi đã sớm nhận thức được trách nhiệm của mình đối với quê hương, đất nước. PV: Năm 1975, bác tham gia cách mạng. Khi ấy, điều gì đã thôi thúc bác lên đường? Ông Nguyễn Đăng Bàn: Năm 1975, tôi tham gia cách mạng. Khi ấy, với một người thanh niên, việc lên đường không chỉ đơn giản là thực hiện một nhiệm vụ, mà còn là trách nhiệm đối với Tổ quốc. Xa gia đình, xa quê hương chắc chắn có những lưu luyến, nhưng tôi nghĩ rằng tuổi trẻ thì phải có trách nhiệm. Khi đất nước cần, mình phải sẵn sàng. Đó là suy nghĩ rất giản dị của tôi và cũng là suy nghĩ của nhiều thanh niên cùng thời.

Thanh Hóa11/09/2026Xã Thạch Bình (Xã Thạch Bình)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuộc phỏng vấn đầy ý nghĩa

PV: Thưa bác Nguyễn Đăng Bàn, bác có thể chia sẻ đôi nét về bản thân và quê hương của mình?

Ông Nguyễn Đăng Bàn:
Tôi tên là Nguyễn Đăng Bàn, sinh năm 1951, dân tộc Kinh, quê ở Hoằng Quang. Tôi sinh ra và lớn lên trên quê hương mà mình luôn gắn bó. Tuổi thơ của thế hệ chúng tôi trải qua trong những năm đất nước còn nhiều khó khăn, vì vậy ngay từ khi còn trẻ, tôi đã sớm nhận thức được trách nhiệm của mình đối với quê hương, đất nước.

PV: Năm 1975, bác tham gia cách mạng. Khi ấy, điều gì đã thôi thúc bác lên đường?

Ông Nguyễn Đăng Bàn:
Năm 1975, tôi tham gia cách mạng. Khi ấy, với một người thanh niên, việc lên đường không chỉ đơn giản là thực hiện một nhiệm vụ, mà còn là trách nhiệm đối với Tổ quốc.

Xa gia đình, xa quê hương chắc chắn có những lưu luyến, nhưng tôi nghĩ rằng tuổi trẻ thì phải có trách nhiệm. Khi đất nước cần, mình phải sẵn sàng. Đó là suy nghĩ rất giản dị của tôi và cũng là suy nghĩ của nhiều thanh niên cùng thời.

Ngày khoác lên mình bộ quân phục, tôi cảm nhận rất rõ mình đã bước sang một chặng đường mới của cuộc đời. Từ đó, cuộc sống gắn với đơn vị, với đồng đội và với nhiệm vụ được giao.

PV: Bác được biên chế tại đơn vị nào trong những năm tháng quân ngũ?

Ông Nguyễn Đăng Bàn:
Tôi là chiến sĩ, công tác tại C1, D4, E165, F312, Quân đoàn 1.

Đó là những năm tháng tôi luôn ghi nhớ. Môi trường quân đội rèn luyện con người rất nhiều. Từ sinh hoạt, học tập, công tác đến cách ứng xử với đồng chí, đồng đội, tất cả đều đòi hỏi sự nghiêm túc và tinh thần trách nhiệm.

Tôi học được rằng, trong quân đội, mỗi người đều là một mắt xích trong tập thể. Một người làm tốt nhiệm vụ của mình sẽ góp phần vào thành tích chung của đơn vị.

PV: Là một chiến sĩ, bác cảm nhận như thế nào về những năm tháng sống và công tác cùng đồng đội?

Ông Nguyễn Đăng Bàn:
Điều tôi nhớ nhất chính là tình đồng chí, đồng đội.

Anh em trong đơn vị đến từ nhiều quê hương khác nhau, hoàn cảnh khác nhau, nhưng khi cùng đứng trong một hàng ngũ thì mọi người đều coi nhau như người thân.

Những năm tháng ấy, chúng tôi cùng nhau sinh hoạt, cùng nhau thực hiện nhiệm vụ, cùng chia sẻ những niềm vui và những khó khăn. Có những kỷ niệm rất giản dị, đến bây giờ nhớ lại vẫn thấy ấm áp.

Thời gian có thể làm nhiều thứ thay đổi, nhưng tình đồng đội của những năm tháng tuổi trẻ thì rất khó phai mờ.

PV: Bảy năm trong quân ngũ, từ năm 1975 đến năm 1982, có ý nghĩa như thế nào đối với cuộc đời bác?

Ông Nguyễn Đăng Bàn:
Đó là bảy năm tuổi trẻ mà tôi luôn trân trọng.

Nhìn lại, tôi thấy quân đội đã giúp mình trưởng thành hơn rất nhiều. Từ một thanh niên, tôi học được cách sống có kỷ luật, biết chịu trách nhiệm với công việc, biết đặt lợi ích của tập thể lên trên lợi ích cá nhân.

Có thể nói, những năm tháng ấy đã để lại trong tôi những bài học mà đến tận hôm nay vẫn còn nguyên giá trị.

Tôi cũng hiểu hơn về hai chữ “cống hiến”. Cống hiến không nhất thiết phải là điều gì thật lớn lao. Đôi khi chỉ đơn giản là mỗi ngày mình cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, sống có trách nhiệm với tập thể và giữ vững tinh thần của người lính.

PV: Năm 1982, bác xuất ngũ. Cảm xúc của bác khi rời quân ngũ và trở về quê hương ra sao?

Ông Nguyễn Đăng Bàn:
Năm 1982, tôi xuất ngũ trở về quê hương.

Ngày trở về, tôi vui vì được gặp lại gia đình, được trở lại cuộc sống quen thuộc nơi quê nhà. Nhưng trong lòng cũng có nhiều cảm xúc. Bởi bảy năm trong quân ngũ đã trở thành một phần tuổi trẻ của mình.

Rời quân đội, tôi không còn mặc bộ quân phục hằng ngày nữa, nhưng những gì đã được rèn luyện trong quân đội vẫn còn theo mình. Đó là tính kỷ luật, tinh thần trách nhiệm, sự đoàn kết và tình cảm đối với đồng đội.

Đối với tôi, người lính có thể rời quân ngũ, nhưng những phẩm chất của người lính thì luôn ở lại trong cuộc đời.

PV: Bây giờ nhìn lại những năm tháng ấy, bác cảm thấy điều gì đáng tự hào nhất?

Ông Nguyễn Đăng Bàn:
Tôi tự hào vì mình đã có một thời tuổi trẻ được sống, rèn luyện và cống hiến trong quân đội.

Tôi không nghĩ mình đã làm điều gì quá lớn lao. Tôi chỉ là một người lính bình thường, thực hiện nhiệm vụ của mình cùng đồng đội.

Nhưng chính những con người bình thường ấy đã tạo nên sức mạnh của tập thể. Mỗi người góp một phần tuổi trẻ, một phần công sức của mình để hoàn thành nhiệm vụ chung.

Đến hôm nay, khi nhìn lại, tôi thấy điều quý giá nhất không phải là mình đã trải qua bao nhiêu năm tháng, mà là những năm tháng ấy đã giúp mình trở thành một người có trách nhiệm hơn với gia đình, quê hương và cuộc sống.

PV: Nếu được nhắn gửi một điều đến thế hệ trẻ hôm nay, bác muốn nói gì?

Ông Nguyễn Đăng Bàn:
Tôi muốn nhắn nhủ các cháu trẻ rằng hãy biết trân trọng hòa bình và những điều tốt đẹp mà mình đang có.

Thế hệ chúng tôi đã trải qua một thời kỳ mà cuộc sống còn nhiều khó khăn. Các cháu hôm nay có nhiều điều kiện thuận lợi hơn để học tập, làm việc và phát triển.

Vì vậy, hãy sống có lý tưởng, có trách nhiệm. Làm việc gì cũng phải cố gắng hết mình, không ngại khó khăn, không ngại thử thách.

Đặc biệt, các cháu phải biết trân trọng lịch sử, biết ơn những thế hệ cha anh đã dành tuổi trẻ của mình cho đất nước.

PV: Nếu chọn một câu để nói về bảy năm tuổi trẻ trong quân ngũ, bác sẽ nói gì?

Ông Nguyễn Đăng Bàn:
Tôi sẽ nói rằng: “Đó là những năm tháng tuổi trẻ không thể nào quên.”

Bảy năm từ 1975 đến 1982, với tôi, không chỉ là một khoảng thời gian trong cuộc đời. Đó là những năm tháng của tình đồng đội, của kỷ luật, của trách nhiệm và của những bài học làm người.

Hôm nay, thời gian đã đi qua, tôi đã có thêm rất nhiều trải nghiệm của cuộc sống. Nhưng mỗi khi nhớ về những ngày tháng trong C1, D4, E165, F312, Quân đoàn 1, tôi vẫn thấy đó là một phần ký ức rất đẹp của cuộc đời mình.

Tuổi trẻ đã đi qua.

Màu áo lính đã trở thành ký ức.

Nhưng những giá trị của những năm tháng ấy thì vẫn còn mãi.

PV: Xin cảm ơn bác về những chia sẻ đầy ý nghĩa.

Ông Nguyễn Đăng Bàn:
Tôi chỉ mong rằng câu chuyện của thế hệ chúng tôi sẽ được lưu lại để con cháu sau này hiểu hơn về một thời đã qua. Không phải để kể công, mà để các thế hệ trẻ biết trân trọng cuộc sống hôm nay và hiểu rằng hòa bình, cuộc sống bình yên luôn là những điều vô cùng quý giá.

Bởi mỗi người lính đều có một câu chuyện riêng. Và trong những câu chuyện ấy, có một điểm chung: tuổi trẻ đã từng được gửi lại cho quê hương, đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cuộc phỏng vấn đầy ý nghĩa | Câu chuyện thời hoa lửa