Bài viết

Cuộc sống âm thầm vùng địch và những ngọn đèn giữ lửa cách mạng

Sau năm 1954, khi đất nước bị chia cắt, nhiều vùng quê miền Nam rơi vào vòng kiểm soát gắt gao của chính quyền tay sai. Sống giữa vùng địch chiếm đóng, những người dân yêu nước và cán bộ nằm vùng phải trải qua một cuộc sống âm thầm, đầy hiểm nguy nhưng vô cùng kiên định. Qua những tấm gương như Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết tại Long An, chúng ta thấy được bản lĩnh phi thường của những con người "ngày làm dân, đêm làm chiến sĩ". Họ dùng sự khôn khéo để che mắt kẻ thù, dùng tình thương để bảo

Tây Ninh13/05/2026Hồ Phúc Trọng Hậu (Xã Đông Thành)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sống giữa lằn ranh sinh tử

Cuộc sống vùng địch hậu những năm sau 1954 là một thử thách nghiệt ngã đối với lòng trung thành. Kẻ thù thiết lập mạng lưới đồn bốt dày đặc, tung mật vụ len lỏi vào từng xóm ấp để dò xét, hăm dọa nhân dân. Những gia đình có người thân đi tập kết ra Bắc hoặc tham gia kháng chiến bị đưa vào danh sách "quan tâm đặc biệt", thường xuyên bị bắt đi "học tập" hoặc bị khám xét bất thình lình. Trong hoàn cảnh ấy, mỗi lời nói, mỗi hành động đều phải được cân nhắc kỹ lưỡng vì chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể dẫn đến cảnh tù đày hoặc hy sinh.

Tuy nhiên, chính trong sự kìm kẹp nghẹt thở đó, nhân dân miền Nam đã sáng tạo ra những phương thức hoạt động vô cùng độc đáo. Những hầm bí mật được đào ngay dưới nền nhà, những ký hiệu liên lạc được ẩn giấu trong những sinh hoạt đời thường như tiếng gõ mõ, cách treo đèn lồng hay vị trí đặt những chiếc xuồng ven sông. Cuộc sống âm thầm vùng địch không phải là sự cam chịu, mà là một cuộc chiến đấu trí tuệ và bản lĩnh, nơi mỗi người dân là một giao liên, mỗi gia đình là một trạm dừng chân an toàn cho cách mạng.

Mẹ Trần Thị Viết – Ngọn đèn tín hiệu giữa bóng đêm vùng địch

Tại xã Tuyên Bình Tây, huyện Vĩnh Hưng, tỉnh Long An, Mẹ Việt Nam Anh hùng Trần Thị Viết là một minh chứng sống động cho cuộc sống âm thầm nhưng đầy quả cảm này. Mẹ sinh năm 1892, sống giữa vùng đồng nước Tháp Mười, nơi quân địch thường xuyên càn quét và đặt đồn bốt. Ngay từ thời kháng chiến chống Pháp, mẹ đã trải qua nỗi đau mất con trai cả là anh Nguyễn Văn Liễng vào năm 1953.

Khi miền Nam bị chia cắt, các con của mẹ lần lượt rời nhà tham gia kháng chiến. Ở lại quê hương, mẹ phải đối mặt với sự theo dõi gắt gao của lính đồn Cả Rưng. Hằng tháng, mẹ bị buộc phải đi "học tập" tại trung tâm quận Tuyên Bình suốt một tuần lễ vì có con thoát ly. Thế nhưng, dưới vỏ bọc của một người bà hiền hậu, mẹ vẫn âm thầm thực hiện nhiệm vụ cách mạng. Nhiều đêm, mẹ thắp đèn lồng làm tín hiệu dẫn đường cho cán bộ Việt Minh vào làng ngay dưới mũi súng quân thù. Khi bị địch truy hỏi về những ngọn đèn lạ, mẹ thản nhiên trả lời là "chờ cháu đi chơi về khuya". Câu trả lời thông minh ấy đã bảo vệ biết bao cán bộ, giúp phong trào cách mạng địa phương giữ vững mạch máu liên lạc giữa vùng địch hậu đầy rẫy hiểm nguy.

Tinh thần Rừng Rong và sự kiên định của những người con bám trụ

Sức mạnh để nhân dân âm thầm bám trụ vùng địch còn đến từ những lời thề sắt đá của thế hệ trẻ. 27 thanh niên của Hội thề Rừng Rong tại Trảng Bàng đã cùng nhau thề: "Dù đầu râu tóc bạc vẫn còn chiến đấu", "Dù phải hy sinh đời cha thì con cháu tiếp tục chiến đấu". Ý chí ấy đã giúp họ vượt qua những đợt khủng bố trắng của kẻ thù. Có những chiến sĩ ở lại bám trụ căn cứ, hoạt động bán công khai để tổ chức đấu tranh vũ trang và làm công tác binh vận ngay trong lòng địch.

Những người anh hùng như Huỳnh Văn Đảnh tại Tân Trụ, Long An cũng đã sống và chiến đấu vô cùng anh dũng giữa vùng địch kìm kẹp. Là một "nhà thiện xạ" du kích, anh đã cùng đồng đội chiến đấu 134 trận, diệt hàng trăm tên địch. Khi kẻ thù càn quét đốt phá nhà cửa để lập ấp chiến lược nhằm chia rẽ dân với cách mạng, anh Đảnh đã cùng chi bộ lãnh đạo nhân dân xây dựng lại nhà cửa ngay trong đêm để tiếp tục bám trụ rào làng chiến đấu. Sự kiên cường của anh chính là minh chứng cho việc quân dân ta không bao giờ khuất phục, dù phải sống dưới sự kiểm soát khắc nghiệt nhất của kẻ thù.

Gia tài của sự thầm lặng và bài học cho hôm nay

Ngày 30/4/1975, cuộc sống âm thầm vùng địch chính thức khép lại bằng khúc khải hoàn thống nhất. Mẹ Trần Thị Viết đã sống đến 119 tuổi để chứng kiến ngày vui ấy, dù 7 người con trai của mẹ đã anh dũng hy sinh cho Tổ quốc. Gia tài mẹ để lại là gần 500 con cháu và một tinh thần bất khuất không gì lay chuyển nổi. Cuộc đời mẹ là bài ca về lòng bao dung, khi mẹ thương cảnh con dâu Phan Thị Thép sớm khuya vò võ nên đã hai lần đứng ra làm đám cưới cho con dâu với hai người con trai của mình để giữ hơi ấm gia đình giữa thời chiến loạn.

Nhìn lại lịch sử "Cuộc sống âm thầm vùng địch", cán bộ và nhân dân địa phương hôm nay càng thêm quý trọng giá trị của sự tự do và lòng trung dũng. Chúng ta ghi nhớ công ơn của mẹ Viết, anh hùng Huỳnh Văn Đảnh và các chiến sĩ Hội thề Rừng Rong – những người đã dùng sự im lặng để nói lên sức mạnh của niềm tin. Thế hệ hôm nay nguyện tiếp nối ngọn lửa ấy, sống và làm việc hết mình để xây dựng quê hương Long An ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của lớp lớp cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn