Cuộc sống của người lính Nguyễn Văn Ba
Những năm ở chiến trường Quảng Nam là quãng thời gian gian khổ và ác liệt nhất trong cuộc đời ông. Bom đạn kẻ thù trút xuống ngày đêm, rừng núi bị cày xới, làng mạc tan hoang. Cuộc sống của người lính vô cùng thiếu thốn: bữa ăn chỉ có sắn, củ mì; nước uống lấy từ khe suối; thuốc men khan hiếm. Có những lần bị thương nhẹ, ông và đồng đội chỉ băng bó sơ sài rồi lại tiếp tục chiến đấu. Thế nhưng, trong hoàn cảnh khó khăn ấy, tinh thần chiến đấu của người lính cách mạng chưa bao giờ bị lung lay.
Ông Nguyễn Văn Ba đã tham gia nhiều trận đánh lớn nhỏ, trực tiếp bảo vệ làng quê, giữ vững các tuyến giao liên quan trọng của địa phương. Trong những trận đánh ác liệt ấy, ông đã tận mắt chứng kiến nhiều đồng đội – những người anh em cùng vào sinh ra tử – anh dũng hy sinh, mãi mãi nằm lại trên mảnh đất Quảng Nam thân yêu. Có những người chưa kịp lập gia đình, có người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ. Những mất mát ấy là nỗi đau không thể nguôi ngoai, nhưng cũng chính là động lực để ông và đồng đội càng thêm quyết tâm chiến đấu, với niềm tin sắt đá rằng đất nước nhất định sẽ độc lập, nhân dân nhất định sẽ được sống trong hòa bình.
Điều giúp ông Nguyễn Văn Ba và đồng đội vượt qua những năm tháng khốc liệt ấy chính là tình đồng chí, đồng đội keo sơn. Các anh chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm, sẵn sàng che chắn cho nhau trước làn đạn của kẻ thù. Trong bom đạn và cái chết cận kề, tình người lại càng trở nên thiêng liêng và cao quý hơn bao giờ hết. Đó là thứ tình cảm đã trở thành ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời người lính.
Sau ngày miền Nam hoàn toàn giải phóng năm 1975, ông Nguyễn Văn Ba trở về quê hương. Chiến tranh kết thúc, nhưng trên cơ thể ông vẫn còn mang nhiều vết thương và di chứng kéo dài. Có những đêm trái gió trở trời, vết thương cũ lại đau nhức, nhắc ông nhớ về những năm tháng chiến trường đầy gian khổ. Tuy vậy, ông chưa bao giờ than phiền hay bi quan. Với ông, được sống trong hòa bình, được chứng kiến đất nước thống nhất đã là niềm hạnh phúc lớn lao nhất.


