CUỘC SỐNG GIẢN DỊ CỦA NGƯỜI TỪNG VÀO SINH RA TỬ
Sau chiến tranh, người lính học cách sống giản dị giữa đời thường – nơi không còn tiếng súng, nhưng cần rất nhiều bản lĩnh để giữ mình không lạc lối.
Cuộc sống của tôi sau ngày rời quân ngũ không có gì đặc biệt. Sáng ra đồng, chiều về nhà, tối quây quần bên mâm cơm gia đình. Nếu không ai biết quá khứ, có lẽ họ sẽ nghĩ tôi chỉ là một người nông dân bình thường ở làng quê Thái Bình. Và tôi thấy điều đó hoàn toàn ổn.
Sau những năm tháng vào sinh ra tử, tôi không còn ham những điều lớn lao. Thứ tôi trân trọng nhất là sự yên ổn. Một bữa cơm đủ đầy, một giấc ngủ không giật mình vì tiếng động lạ, một buổi chiều thong thả nhìn lúa trổ đòng – với tôi, đó đã là hạnh phúc.
Có người hỏi: “Sao anh sống đơn giản thế, không kể chuyện chiến tranh cho oai?” Tôi chỉ cười. Bởi tôi hiểu, chiến tranh không phải thứ để khoe khoang. Nó là ký ức để nhớ, để rút ra bài học sống cho hiện tại.
Sự giản dị ấy không phải vì tôi không có gì, mà vì tôi đã đi qua quá nhiều. Khi đã từng đứng giữa ranh giới sống – chết, con người ta tự khắc biết điều gì là đủ. Tôi không cần hơn ai, cũng không muốn thua ai. Tôi chỉ muốn sống sao cho lòng mình yên.
Cuộc sống giản dị giúp tôi giữ được sự cân bằng. Nó khiến tôi gần với đất, với người, với những giá trị bền lâu. Tôi hiểu rằng: bản lĩnh của người lính sau chiến tranh không nằm ở quá khứ oanh liệt, mà ở cách họ sống giữa đời thường.



