Cuộc sống ở chiến khu Việt Bắc
Nếu chỉ nói về trận đánh thì bạn sẽ nghĩ chiến khu là nơi chỉ có súng đạn. Nhưng thực ra, phần lớn thời gian là… sống.
Ở Việt Bắc, chúng tôi sống giữa rừng. Nhà là những túp lều tranh, hoặc hầm đào dưới đất. Mùa mưa thì ẩm ướt, mùa đông thì lạnh buốt. Có hôm sương xuống dày đến mức không thấy nhau dù đứng rất gần.
Ban ngày, người ta làm đủ việc: đào hầm, chuyển gạo, sửa đường mòn, luyện tập. Ban đêm, có khi họp bàn, có khi chỉ ngồi nghe tin tức từ các làng gửi lên.
Cái khó nhất không phải thiếu thốn, mà là giữ được tinh thần.
Tôi còn nhớ những buổi tối, ánh lửa nhỏ trong bếp, mọi người quây lại nấu ngô, nấu sắn. Có người kể chuyện quê nhà, có người hát rất khẽ những bài ca cách mạng. Trong hoàn cảnh ấy, một tiếng cười cũng trở nên quý giá.
Có lần, tôi bị sốt rét. Toàn thân run bần bật, tưởng như không qua khỏi. Một bà cụ trong lán đã đắp chăn, sắc lá rừng cho tôi uống. Bà nói đơn giản: “Còn thở là còn đánh được.”


