Cựu chiến binh

CUỘC SỐNG SAU CHIẾN TRANH CỦA NGƯỜI ANH HÙNG

Khắc họa đời sống tinh thần và vật chất của Thiếu tá – Anh hùng LLVTND Nguyễn Xuân Liêm sau nhiều năm đất nước thống nhất. Bài viết nhìn sâu vào những “vết thương không nhìn thấy”, cách ông vượt qua để trở thành điểm tựa cho thế hệ trẻ.

Hưng Yên07/01/2026Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Xuân Liêm nói rằng sau chiến tranh, cái khó nhất là đối diện chính mình. Ban ngày ông là người nông dân hiền hậu của thôn An Liêm, tối đến lại là kíp trưởng của 363 trong những giấc mơ. Những cơn hậu chấn kéo về: tiếng pháo 155mm bắn chặn ở Thủ Đức, ánh chớp sân bay Biên Hòa đầy xác máy bay. Nhưng ông không trốn ký ức; ông chọn kể nó bằng sự giản dị để ngọn lửa yêu nước không tắt mà cũng không hóa thành hận thù.

Ông tham gia Hội Cựu chiến binh xã, phụ trách các buổi nói chuyện truyền thống. Ông kể chi tiết từng trận đánh để lớp trẻ hiểu giá trị hòa bình: cách cơ động zích-zắc qua ổ B41, cách xoay tháp tạo hành lang cho bộ binh, cách giữ kỷ luật ngừng bắn đến giây cuối. Mỗi câu chuyện đều kết bằng bài học về niềm tin vào đồng đội.

Cuộc sống vật chất của ông không khá giả. Căn nhà nhỏ chỉ đủ che mưa, nhưng ông lại đề nghị dành tiền hỗ trợ cho y tá thời chiến bị nhiễm chất độc. Chủ tịch Hội Dương Hồng Hải nói rằng ông là tấm gương sáng. Tôi hiểu ánh sáng ấy đến từ cách ông vượt qua nỗi sợ và những vết thương không nhìn thấy để trở thành người anh hùng thầm lặng giữa đời thường.

Tôi – đứa cháu – nhiều lần giúp ông chép lại ký ức thành các trang viết chưa kịp hoàn chỉnh. Nhờ thế, lịch sử sống dậy trong căn nhà nhỏ, còn cuộc sống sau chiến tranh của người anh hùng không chỉ là hưởng thụ, mà là cống hiến tiếp. Ông đã đi qua thời hoa lửa để dạy chúng tôi cách giữ cho hai chữ “Tổ quốc” được nguyên vẹn trong hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn