Bài viết

CUỘC SỐNG TRONG CĂN CỨ BÌNH THÀNH

Tây Ninh16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, căn cứ Bình Thành thuộc Long An là nơi trú ẩn và hoạt động của nhiều lực lượng cách mạng. Giữa rừng sâu, cuộc sống nơi đây tuy gian khổ nhưng luôn ấm áp tình đồng chí, đồng đội.

Lan là một cô gái trẻ được phân công làm y tá tại căn cứ.

Ngày đầu đặt chân đến Bình Thành, Lan không khỏi bỡ ngỡ. Xung quanh chỉ là rừng cây, những con đường mòn nhỏ hẹp và những căn lán dựng tạm bằng tre lá. Không điện, không nước sạch đầy đủ, mọi sinh hoạt đều phụ thuộc vào thiên nhiên.

Nhưng điều khiến cô xúc động nhất là tinh thần lạc quan của mọi người.

Ban ngày, mỗi người một nhiệm vụ: người đi trinh sát, người huấn luyện, người tăng gia sản xuất. Lan làm công việc chăm sóc thương binh, băng bó vết thương, chuẩn bị thuốc men.

Có những hôm, thương binh được đưa về liên tục. Vết thương nặng, thiếu thuốc men, nhưng Lan và mọi người vẫn cố gắng hết sức. Nhiều khi, cô phải dùng những phương pháp đơn sơ để cứu người.

Ban đêm, cả căn cứ trở nên yên tĩnh hơn. Mọi người quây quần bên nhau, chia nhau từng bát cơm, từng câu chuyện.

Có những buổi tối, họ cùng hát những bài ca cách mạng. Giữa rừng sâu, tiếng hát vang lên, xua tan đi mệt mỏi và lo âu.

Một lần, căn cứ bị địch phát hiện và tổ chức càn quét.

Tiếng bom, tiếng súng vang lên dữ dội. Mọi người nhanh chóng di chuyển xuống hầm trú ẩn, bảo vệ tài liệu và thương binh.

Lan cùng một số người ở lại chăm sóc những người bị thương không thể di chuyển. Trong hoàn cảnh nguy hiểm, cô vẫn giữ được bình tĩnh, động viên mọi người.

May mắn, nhờ sự chuẩn bị kỹ lưỡng và tinh thần đoàn kết, căn cứ đã vượt qua đợt tấn công.

Sau trận đó, cuộc sống lại tiếp diễn như thường ngày.

Những gian khổ vẫn còn, nhưng không ai nản lòng.

Lan dần quen với cuộc sống nơi đây. Cô hiểu rằng, chính những con người bình dị này – với ý chí và niềm tin – đã tạo nên sức mạnh cho cách mạng.

Sau ngày hòa bình, Lan rời căn cứ, trở về cuộc sống đời thường. Nhưng những ký ức về những ngày ở Bình Thành vẫn luôn sống mãi trong cô.

Câu chuyện ấy cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, không chỉ có những trận đánh, mà còn có cả một cuộc sống phía sau – nơi con người cùng nhau vượt qua gian khổ, giữ vững niềm tin vào ngày mai.

Chính từ những căn cứ như ở Long An, “hoa lửa” đã được nuôi dưỡng và lan tỏa, trở thành sức mạnh đưa dân tộc đến ngày độc lập.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn