Bài viết

CUỘC THI VIẾT BÀI “CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” (13)

Đồng Nai25/06/2026Trần Minh Anh (Khu phố Tân Phú 2)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

DẤU CHÂN NGƯỜI Ở LẠI TRONG LÀN MƯA BOM BÃO ĐẠN

“Một đất nước không thể đứng vững vàng nếu lãng quên những con người đã ngã xuống và cống hiến cho sự tồn tại của mình” đó là chân lý của mọi dân tộc, một nhận định không thể chối bỏ. Trải qua biết bao biến động và lịch sử nhân loại đã chứng minh điều ấy, nhưng hơn bất cứ những đất nước to lớn, hùng mạnh nào đi nữa thì tại Việt Nam, một đất nước được cho rằng là nhỏ bé nhưng ngược lại với sự nhỏ bé của diện tích là sự kiên cường và bất khuất to lớn vô hạn mà các đất nước giàu mạnh chưa hẳn đã có. Sự thật ấy được phơi bày qua vô vàng câu chuyện “Hoa Lửa”, được viết lên bởi xương máu, nước mắt, sự hy sinh cao cả mà cha ông ta và thế hệ đi trước để lại. “Hoa” ở đây là tượng đài tự trưng cho vẻ đẹp và phẩm giá, còn “ Lửa” là biểu tượng cho ý chí kiên cường và tinh thần bất khuất không thể dập tắt. Vì thế mà hình ảnh “ Hoa Lửa” là hình ảnh đẹp nhất, ám ảnh nhất và thiêng liêng nhất để có thể bộc lộ những con người đã sống trên dải đất hình chữ S nói chung và trên địa bàn Tân Phú nói riêng , đã chiến đấu, đã hi sinh bằng cả tính mạng vì một non sông hoà bình và phát triển.

Trên chính mảnh đất quê hương ấy nơi mà những ngọn cỏ, những nhánh cây, con đồi, con suối hằng đẫm dấu chân của những người đi trước đã viết lên những câu chuyện mà thời gian không thể làm nhạt nhoà. Không cần ánh đèn sân khấu lộng lẫy để tôn vinh mà điều họ truyền lại là bình yên như hôm nay. Hoà bình là một quà tặng chưa bao giờ miễn phí cả, nó là sự hội tụ của hàng trăm, hàng triệu lựa chọn khó khăn, là “cái giá phải trả” của con cháu những người đi sau bằng xương, bằng máu của thế hệ đi trước. Sự hy sinh của họ không đơn thuần mất đi rồi tan biến mà đó là sự lựa đầy dũng khí: Đặt tổ quốc lên trên bản thân, đặt tương lai dân tộc lên trên hạnh phúc cá nhân.

Những người lính trẻ khi tuổi đời còn rất xanh, người thì vừa mười tám đôi mươi với những ước mơ giản dị trong tâm hồn: một mái ấm bình yên, một sự nghiệp ổn định, một tình yêu trong trẻo thơ mộng. Vậy nhưng, họ đã chọn bỏ lại thứ ấy để bước vào chiến trường, nơi cái chết và sự sống song song nhau, từng nhịp thở như là giây phút sống còn của họ vậy. Sự lựa chọn ấy nói lên không phải ai cũng

sẽ đủ dũng khí để thực hiện được, nhưng họ ngược lại là con của quê hương, đất nước sẵn sàng làm không chút do dự. Giá trị mà sự hy sinh của họ để lại không thể nào tả hết, một số tiêu biểu là “Uống nước nhớ nguồn” đã đặt nền tảng cho đạo lý sống của dân tộc Việt Nam, một truyền thống đã tạo nên sức mạnh cho dân tộc. Không có người đi trước thì cũng không có chúng ta được ngồi trong hoà bình, hãy giữ gìn những gì mà ta đang có được, hãy luôn nhìn lại công sức của ông cha và tôn trọng bằng cả trái tim. Giá trị ấy thắp sáng ngọn lửa tôi dưỡng tinh thần yêu nước, đoàn kết dân tộc, chính những hy sinh ấy khiến lòng yêu nước của mỗi người Việt Nam không bao giờ được dập tắt dù có trải qua bao nhiêu sóng gió đi chăng nữa. Hơn hết, đó còn là bài học về phẩm giá của con người đất nước ta: Kiên cường, tình nghĩa, bất khuất là ba yếu tố làm nổi bật bản sắc của Việt Nam, giúp đất nước vượt qua mọi thách thức mà lịch sử mang lại. Họ hy sinh không phải chỉ tạo ra hoà bình mà còn tạo nên lòng tự tôn của một dân tộc, khi chúng ta biết được chúng ta được sống ở đây được tận hưởng những điều tốt đẹp nhất là nhờ ai thì lúc ấy chúng ta mới thật sự hiểu được giá trị của tổ quốc và trách nhiệm mà chúng ta phải thực hiện được. Trong thời đại bây giờ không có gì khó khăn để cản bước chúng ta thực hiện được trách nhiệm ấy cả. Nếu là một học sinh thì việc học chính là trách nhiệm to lớn nhất mà chúng ta làm để đất nước phát triển đền đáp lại công lao hy sinh của cha ông.

Trên mảnh đất Tân Phú, Đồng Nai này cũng có biết bao câu chuyện hoa lửa đã trở thành ký ức bất tử in sâu mãi mãi, những người viết sử không bằng bút mà bằng máu. Chúng ta biết đến Đoàng Văn Bé, một vị anh hùng đầy dũng cảm đã hy sinh vào ngày 20 tháng 6 năm 1972. Khi nằm giữa cao điểm của chiến dịch Mùa Hè Đỏ Lửa. Ở vùng rừng của Tân Phú, Đồng Nai các cuộc càn quét của địch diễn ra liên miên, nhiều chiến sĩ anh dũng đã ngã xuống trong những cuộc đụng độ chớp nhoáng, âm thầm giữa rừng già. Hay như người chiến sĩ Phạm Văn Đồng, vào một đợt càn quét quy mô nhỏ từ Phú Lý, La Ngà tràn sâu vào khu vực rừng già Tân Phú. Để giữ đường liên lạc đồng thời bảo vệ kho trạm, nhiều tổ trinh sát, giao liên của lực lượng vũ trang địa phương đã chạm trán địch và người anh hùng ấy đã ra đi vào ngày 15 tháng 11 năm 1974. Hình ảnh về người lính tay súng, vượt rừng băng suối, lấy sắn thay cơm, ngủ võng thậm chí là nền đất lạnh lẽo thay giường, thế mà khi bước vào chiến trường lại mang trên môi nụ cười lạc quan, ý chí khát vọng hoà bình đó mới chính là hoa lửa rực đỏ nhất. Nhưng họ không chết, mà là hóa thân vào đất mẹ, trở thành cỏ cây, bờ tre, con đường quê hương, luôn âm thầm chở che cho thế hệ mai sau. Những giọt nước mắt của em như không thể kiểm soát khi tưởng tượng về hình ảnh ấy và khi đứng trước nghĩa trang liệt sĩ, đứng trước những hàng bia im lặng chứng kiến lịch sử.

Nhắc đến những câu chuyện hoa lửa thì không thể nào thiếu những người mẹ anh hùng được. Mẹ là hoa nở trên đất mẹ, mẹ là lửa bùng cháy lên từ trái tim bất khuất. Mặc dù không trực tiếp cầm súng, không trực tiếp ra chiến trường nhưng nỗi đau xót của người mẹ còn tàn khốc hơn cả chiến trường. Người mẹ khi đưa con ra chiến trường lúc nào cũng luôn có một ý nghĩ rằng con sẽ không quay trở lại được nữa, điều ấy thật đau, thật cô đơn làm sao. Còn khi tiễn chồng, tuy biết bản thân sẽ sống cô đơn cả đời nhưng không vì thế mà người mẹ anh hùng ấy trốn tránh, họ mà gửi đi tất cả, gửi những người thân yêu nhất cho tổ quốc. Ngày nghe tin báo tử, nước mắt mẹ tuôn rơi nhưng không làm mẹ gục ngã. Người mẹ ấy vẫn tần tảo nuôi quân, nuôi cán bộ, đùm bọc cho bao người lính như những đứa con ruột thịt của mình vậy. Tình yêu thương, lòng vị tha, sự kiên trì của mẹ chính là tia sáng chiếu rọi linh hồn dân tộc Việt Nam.

Chiến tranh dần lùi bước vào quá khứ để lại những ám ảnh không thể quên cho những người lính còn sống sót, dù đã vào hòa bình nhưng “ngọn lửa” trong tim của các cựu chiến binh vẫn chưa bao giờ nguội tắt. Họ luôn mang những mảng ký ức của bom đạn và tinh thần của những ngày chiến đấu. Những thương tích hằn trên da thịt họ vô số kể nhưng các cựu chiến binh vẫn miệt mài lao động, giúp hỗ trợ thanh niên học tập, định hướng lối sống, giáo dục bằng những câu chuyện. Họ như là cuốn sách lịch sử sống kết nối quá khứ và hiện tại, giữa những ngày hoa lửa và thời bình. Nhờ có họ mà ký ức về lịch sử không bị lãng quên, và em cũng như mọi người hiểu rằng hôm nay và tương lai chúng ta có quyền tự hào về những gì mà cha ông ta để lại. Không chỉ trong bom đạn tại chiến trường mà ở hòa bình, giữa thử thách không tiếng súng, vẫn có những người ngày đêm âm thầm cống hiến cho đất nước. Lực lượng bộ đội, công an, dân quân trên địa bàn xã Tân Phú ngày đêm canh giữ từng cột mốc, từng bản làng, con đường. Họ đối mặt với thiên tai, mưa bão, cháy rừng; họ sẵn sàng lao vào nơi hiểm nguy để cứu người dân; họ chịu đựng gian khổ nơi biên giới heo hút; họ bảo vệ từng tấc đất, tầng mây thiêng liêng của Tổ quốc. Họ không chỉ làm nhiệm vụ mà họ là lá chắn lặng lẽ, là hình ảnh nối tiếp của những người lính năm xưa. Dù không tiếng súng, không bom đạn nhưng tinh thần “vì dân phục vụ” của họ vẫn là ngọn lửa cháy mãi mãi.

Câu chuyện hoa lửa không chỉ là ký ức rực lửa, hào hùng mà còn là bài học vô giá cho thế hệ tương lai. Chi tiết về bài học vô giá đó, đầu tiên là luôn nhắc nhở chúng ta thời bình không tự nhiên mà có, khi chúng ta mở mắt ra trong một buổi sáng đầy nắng ấm, yên bình điều đó đã được đánh đổi bằng máu và nước mắt. Giá trị đó còn khơi dậy lòng biết ơn vô hạn tạo nên nhân cách của con người. Người biết ơn không sống thờ ơ, vô cảm, họ sống bằng cả tình thương, biết trân

trọng và nỗ lực cống hiến cho cuộc sống. Những câu chuyện ấy cho ta định hướng về lối sống như hãy sống có lý tưởng, thực hiện việc học tập và rèn luyện thật nghiêm túc, hãy tử tế, nhân ái và có trách nhiệm. Những hoạt động tốt mà chúng ta có thể làm như là giúp đỡ người khó khăn chẳng hạn như đợt lũ lụt ở miền trung vừa qua, đó là những bài học và hành động mà thế hệ trẻ hôm nay không phải cầm súng nên làm để gìn giữ đất nước bảo vệ bản sắc dân tộc và phát triển tổ quốc. Đó là ngọn đèn để mỗi người biết mình phải sống sao cho xứng đáng. Nói sâu về các hoạt động tri ân thiết thực tại Tân Phú là ta có thể chăm sóc nghĩa trang liệt sĩ, hỗ trợ gia đình chính sách, gặp gỡ các nhân chứng lịch sử, tổ chức giáo dục truyền thống tại trường học, cùng các lễ hội và lễ thắp nến tưởng niệm. Những việc làm này không chỉ tưởng nhớ người đã khuất mà còn truyền ngọn lửa yêu nước và lòng biết ơn cho thế hệ trẻ, để lịch sử luôn sống mãi trong tâm trí thế hệ tương lai và sự hy sinh của cha anh không bao giờ trở thành vô nghĩa.

Tổ quốc ngày hôm nay được dựng lên bởi máu, xương, sự hy sinh của biết bao người bình dị nhưng vĩ đại. Có thể một số chiến binh không có tên trong sử sách nhưng họ đã khắc vào đất nước vào đường làng vào từng tất đất quê hương tại mảnh đất Tân Phú Đồng Nai này. Chúng ta, những người may mắn khi sinh ra trong hòa bình xin cúi đầu tri ân sâu sắc những anh hùng liệt sĩ, những mẹ Việt Nam anh hùng, những cựu chiến binh và những lực lượng đang ngày đêm bảo vệ quê hương. Chúng ta biết ơn vì họ đã sống một cuộc đời rực lửa để ta được sống một cuộc đời bình yên. Bản thân em cũng như toàn bộ con người trên dải đất chữ S xin hứa sẽ sống thật xứng đáng với sự hy sinh cao cả ấy, sẽ trân trọng cuộc sống cũng như giữ gìn hoà bình, sẽ đóng góp bằng cả trái tim, trí tuệ và sức lực của mình. Bởi lẽ vậy mà mới có câu “Tri ân không chỉ là nhớ về quá khứ, mà còn là sống đẹp cho hiện tại và trong tương lai.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn