Bài viết

CUỘC THI VIẾT BÀI “CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” (15)

Đồng Nai25/06/2026NGUYỄN DUY KHOA (Khu phố Tân Phú 1)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những vùng đất đi qua tháng năm bằng sự lặng thầm mà bền bỉ; cũng có những con người đã chạm đến vĩnh hằng bằng chính khoảnh khắc họ lựa chọn đứng về phía Tổ quốc. Xã Tân Phú mảnh đất còn in dấu phù sa của đồng bằng, hương khói của mái nhà cổ, và hồn cốt của tâm hồn Việt đã từng đi qua một thời như thế: một thời hoa lửa, nơi khói súng và lòng người hòa vào nhau, thắp lên ánh sáng của tự do, lòng tin và tình yêu bất diệt đối với đất nước. Xã Tân Phú hôm nay hiện lên yên bình với những con đường rợp bóng cây, những ngôi nhà khang trang và tiếng cười trong trẻo của trẻ nhỏ mỗi buổi chiều tan học. Nhưng dưới vẻ bình dị ấy là lớp trầm tích của lịch sử, là những năm tháng bom đạn đã in dấu lên từng tấc đất, từng thân cây và cả trong ký ức của những con người đã trải qua thời kỳ cam go nhất của dân tộc. Khi tham gia phong trào tìm hiểu lịch sử do Đoàn xã phát động, tôi mới thật sự cảm nhận hết ý nghĩa của hai chữ “hòa bình”. Những câu chuyện mà các bác cựu chiến binh kể, những ký ức còn vẹn nguyên trong tâm trí họ, đã giúp thế hệ trẻ chúng tôi hiểu sâu hơn về những hy sinh thầm lặng của bao người con Tân Phú trong thời hoa lửa.

Trong một buổi sinh hoạt với chủ đề “Lắng nghe người đi trước kể chuyện”, chúng tôi được gặp bác Nguyễn Văn Thu một cựu chiến binh nổi tiếng tại địa phương vì sự kiên cường và nhân hậu. Bác năm nay đã ngoài bảy mươi, mái tóc trắng nhưng giọng nói vẫn vang và ánh mắt vẫn sáng rực khi nhắc về thời tuổi trẻ chiến đấu. Bác kể rằng những năm tháng ấy, chiến trường miền Đông Nam Bộ là nơi khốc liệt nhất, nơi mà mỗi lần hành quân là cận kề cái chết. Nhưng khi được hỏi về sự sợ hãi, bác chỉ mỉm cười và bảo rằng: “Sợ chứ, nhưng nếu mình không đi thì ai sẽ đi để giữ đất giữ làng?”. Câu nói ấy khiến cả chi đoàn lặng đi, bởi trong câu trả lời giản dị ẩn chứa cả tinh thần bất khuất của một thế hệ sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.

Bác Thu kể lại trận đánh ở khu vực rừng Tân Hòa Tân Phú, nơi đơn vị của bác phải đối đầu với cả một tiểu đoàn địch có trang bị mạnh. Trong đêm tối, tiếng máy bay gầm rú, tiếng bom nổ làm rung chuyển mặt đất. Bác và đồng đội phải bò qua từng gốc cây, từng mô đất để áp sát trận địa. Có người vừa nói dứt câu đã ngã xuống, có người chỉ còn kịp dặn đồng đội “nhớ giữ cho bằng được vị trí này” rồi mới rời tay súng. Những hình ảnh đó, dù đã hơn nửa thế kỷ, vẫn ám ảnh bác như mới hôm qua. Nhiều người đồng đội của bác đã nằm lại vĩnh viễn trong khu rừng ấy, nhưng bác bảo rằng họ ra đi mà không một lời oán thán, vì tất cả đều tin vào ngày đất nước độc lập.

Không chỉ có những câu chuyện trên chiến trường, Tân Phú còn tự hào bởi những con người bình dị nhưng quả cảm trong vai trò giao liên, dân công hỏa tuyến. Bà Lê Thị Sáu hiện sống tại ấp Tân Phong là một trong những nhân chứng sống cho thời kỳ ấy. Bà kể lại ngày còn là cô gái mười bảy tuổi, dáng người gầy nhỏ nhưng đôi chân vô cùng nhanh nhẹn. Bà phải băng qua những con suối chảy xiết, băng rừng giữa đêm để chuyển tài liệu và lương thực. Có một lần, khi trên người chỉ có chiếc áo bà ba mỏng, bà phải ngâm mình dưới mép suối gần ba giờ đồng hồ để tránh địch càn quét. Lạnh, đói, sợ hãi tất cả hòa vào nhau, nhưng bà vẫn nắm chặt bọc tài liệu trên ngực, bởi chỉ cần lộ ra là bao nhiêu người có thể mất mạng. Giờ đây kể lại, bà chỉ nói rằng: “Hồi đó trẻ, không nghĩ gì nhiều, chỉ nghĩ rằng mình phải làm đúng nhiệm vụ”. Sự giản dị trong lời nói ấy khiến tôi càng thêm kính phục.

Đoàn xã Tân Phú đã tổ chức nhiều buổi sinh hoạt theo chuyên đề như “Theo bước chân những người anh hùng” hay “Ông bà kể cháu nghe” để đưa lịch sử đến gần hơn với thanh thiếu nhi. Những buổi sinh hoạt không chỉ đơn thuần là nghe kể chuyện mà còn là những khoảnh khắc chúng tôi được chạm vào lịch sử bằng trái tim. Tôi còn nhớ rõ buổi giao lưu với bác Phạm Văn Nhẫn người từng tham gia mở đường Trường Sơn đoạn qua miền Đông. Bác kể rằng nhiều chiến sĩ chỉ có một nắm cơm, vài ngụm nước nhưng vẫn kiên quyết đào đất, mở đường cho xe quân sự đi qua. Bác kể rằng có lần cả đơn vị bị vây trong mưa bom suốt hơn bốn giờ, nhiều người kiệt sức ngã xuống nhưng không ai rời vị trí. Khi bác kể đến đoạn những đồng đội hy sinh trên tay mình, cả căn phòng lặng đi. Những giọt nước mắt đã rơi, không phải vì thương xót đơn thuần mà vì quá khâm phục tinh thần thép của họ.

Ngày nay, khi đi dọc những con đường mới được mở rộng, nhìn những tuyến phố khang trang hay những khu dân cư đang phát triển, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình. Một xã Tân Phú năng động, đổi mới và tràn đầy sức sống ngày hôm nay chính là thành quả của bao thế hệ đã dày công vun đắp. Sự hy sinh của họ giống như lớp nền móng vững chắc để thế hệ trẻ chúng tôi tiếp tục xây dựng quê hương giàu đẹp. Vì vậy, phong trào viết bài “Những câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ là một cuộc thi mà còn là dịp để chúng tôi bày tỏ lòng biết ơn, để nhắc nhở bản thân phải sống xứng đáng với những gì các thế hệ đi trước đã trao lại.

Những buổi sinh hoạt về lịch sử đã gieo vào lòng tôi niềm tự hào sâu sắc về nguồn cội. Tôi hiểu rằng lòng yêu nước không chỉ là những lời nói lớn lao mà bắt đầu từ những hành động bình dị: học tập tốt hơn, rèn luyện tốt hơn, sống có trách nhiệm hơn. Chúng tôi thế hệ trẻ của xã Tân Phú có thể không phải cầm súng ra trận, nhưng vẫn có thể góp phần xây dựng quê hương bằng tri thức, sự sáng tạo và tinh thần cống hiến.

Thời hoa lửa đã qua đi, nhưng những câu chuyện của nó vẫn còn nguyên giá trị. Đó là ánh sáng dẫn đường để tuổi trẻ hôm nay hiểu rằng cuộc sống trong hòa bình không bao giờ là điều hiển nhiên. Nó là kết quả của biết bao mất mát và xương máu. Viết lại những câu chuyện ấy, lắng nghe những hồi ức ấy và lan tỏa chúng chính là cách để chúng tôi gìn giữ ngọn lửa thiêng của truyền thống, để lịch sử không chỉ nằm trên trang sách mà sống trong từng suy nghĩ, từng hành động của mỗi người trẻ.

Tôi tin rằng với những hoạt động ý nghĩa mà Đoàn xã Tân Phú đang triển khai, những câu chuyện thời hoa lửa sẽ tiếp tục được gìn giữ, truyền lại và thắp sáng trong nhiều thế hệ. Và tôi cũng tin rằng chính những câu chuyện ấy sẽ tiếp thêm sức mạnh để tuổi trẻ hôm nay tự tin bước tiếp, nỗ lực học tập, rèn luyện và đóng góp cho quê hương ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Những câu chuyện thời hoa lửa trên địa bàn xã Tân Phú không phải là những câu chuyện để đọc rồi thôi. Chúng là mạch nguồn nuôi lớn tâm hồn của vùng quê này. Giữa cuộc sống hôm nay, khi Tổ quốc gọi bằng những yêu cầu mới – xây dựng, phát triển, sáng tạo thì chúng ta lại nghe đâu đó tiếng bước chân của anh Hưng, tiếng dặn dò của mẹ Đẹp, tiếng du kích gọi nhau giữa rặng tre năm nào. Đó không chỉ là ký ức, mà là ánh lửa. Ánh lửa không tắt. Ánh lửa soi đường. Ánh lửa giữ cho Tân Phú mãi đứng thẳng như chính những con người đã đi qua thời hoa lửa năm xưa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn