CUỘC THI VIẾT BÀI “CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” (23)
Giữa cái nắng hanh hao của miền Đông gian lao mà anh dũng, dưới bóng Kơ-nia cổ thụ trầm mặc ngàn năm, chúng ta – những kẻ hậu sinh đang đứng trên mảnh đất Tân Phú linh thiêng, xin được kính cẩn nghiêng mình, chắp tay tạ lỗi với tiền nhân và thắp lên nén tâm nhang nghẹn ngào tưởng nhớ.
Hôm nay, trời Tân Phú xanh một màu xanh vời vợi, dòng La Ngà vẫn cuộn chảy những nhịp đời hối hả, nhưng trong sâu thẳm của thớ đất, ngọn cỏ, dường như vẫn còn nghe đâu đây tiếng vọng của ngàn xưa, tiếng gươm khua ngựa hý, và bi tráng hơn cả là tiếng hô xung phong xé toạc màn đêm của những người con ưu tú đã quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.
Tân Phú – cái tên nghe sao mà thân thương, bình dị, nhưng mấy ai thấu hiểu hết sức nặng ngàn cân của lịch sử đang đè lên từng tấc đất nơi này. Nằm ở cửa ngõ Đông Nam Bộ, nơi "rừng che bộ đội, rừng vây quân thù", Tân Phú không chỉ là một địa danh hành chính, mà là một "chứng nhân" vĩ đại, một bảo tàng sống lưu giữ ký ức của những ngày tháng máu trộn bùn non. Ngược dòng thời gian, trở về những năm tháng đất nước còn chìm trong đêm trường nô lệ, Tân Phú hiện lên như một pháo đài thép, một yết hầu chiến lược mà kẻ thù luôn khao khát chiếm giữ. Nhưng chúng đã lầm! Chúng có thể dùng bom đạn để cày xới mặt đất, dùng chất độc hóa học để hủy diệt mầm xanh, nhưng vĩnh viễn không thể bẻ gãy được "trục sống" của lòng dân nơi đây. Đất Tân Phú là đất của những huyền thoại. Từ những cánh rừng già Cát Tiên thâm u bí ẩn cho đến những bãi bồi ven sông La Ngà màu mỡ, đâu đâu cũng thấm đẫm mồ hôi và máu hồng của bao thế hệ. Mảnh đất này được nhào nặn không chỉ bởi phù sa của tạo hóa, mà còn bởi xương thịt của những anh hùng. Có nơi nào trên dải đất hình chữ S này mà sự sống và cái chết lại nằm gần nhau đến thế? Có nơi nào mà mỗi gốc cây, hòn đá đều có thể kể lại một câu chuyện bi hùng về lòng quả cảm?
Và trong bức tranh hùng vĩ ấy, hình tượng người Mẹ – Mẹ Việt Nam Anh hùng, Mẹ của quê hương Tân Phú – hiện lên sừng sững như dãy núi đá vôi bất khuất. Mẹ không mang gươm súng ra trận, nhưng Mẹ gánh cả cuộc chiến tranh trên đôi vai gầy guộc. Mẹ là hậu phương, là kho lương, là hầm bí mật, là ngọn đèn dầu le lói trong đêm thâu dẫn lối cho con về. Những người Mẹ Tân Phú "ba lần tiễn con đi, hai lần khóc thầm lặng lẽ". Các Mẹ đã nuốt nước mắt vào trong, nén nỗi đau xé lòng để động viên chồng con lên đường cứu nước. Có sự hy sinh nào lớn lao hơn sự hy sinh của người mẹ hiến dâng núm ruột của mình cho non sông? Đó không đơn thuần là lòng yêu nước, đó là sự thăng hoa của đức hy sinh, biến nỗi đau riêng thành sức mạnh chung của cả dân tộc. Mẹ đã hóa thân thành tượng đài bất tử, tạc vào dáng hình xứ sở, để ngàn đời sau con cháu soi vào đó mà biết cúi đầu tri ân.
Nếu đất là Mẹ, thì những người lính, những chiến sĩ cách mạng, những thương bệnh binh chính là những người con hiếu nghĩa vẹn toàn, là những "thiên thần gãy cánh" đã dùng thân mình để vá lành vết thương của Tổ quốc. Họ là ai? Họ là những chàng trai, cô gái tuổi đôi mươi, căng tràn nhựa sống. Họ ra đi từ những mái tranh nghèo, từ những luống cày chưa thẳng, từ trang sách học trò còn thơm mùi giấy mới. Họ mang theo hành trang là trái tim rực lửa yêu thương và lời thề "Cảm tử". Họ đã đến với Tân Phú, đến với chiến trường Đồng Nai không phải để tìm kiếm vinh quang, mà để tìm lại hình hài cho đất nước.
Trên mảnh đất này, biết bao trận đánh đã đi vào lịch sử như những mốc son chói lọi. Những địa danh như Định Quán, La Ngà... đã trở thành nỗi khiếp sợ của quân thù và là niềm kiêu hãnh của quân dân ta. Nhưng đằng sau những chiến công lẫy lừng ấy là cái giá phải trả bằng máu. Có những người lính đã ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ, ước mơ còn dang dở. Máu của các anh đã thấm sâu vào lòng đất mẹ, hòa vào dòng nước sông La Ngà để dòng sông mãi đỏ nặng phù sa. Các anh nằm xuống, không một tấm bia mộ, không một dòng tên tuổi, thân xác các anh đã hóa thành đất đai, cây cỏ, thành linh khí của núi sông. Các anh đã hóa thành những cơn gió ngàn, những bóng cây cổ thụ che chở cho xóm làng bình yên. Sự hy sinh của các anh là vô thanh nhưng lại tạo nên âm hưởng hùng tráng nhất, lay động tâm can của triệu triệu con người.
Và chúng ta cũng không thể nào quên những người trở về sau cuộc chiến – những thương binh, bệnh binh, những người mang trên mình "dấu ấn" tàn khốc của chiến tranh. Một phần thân thể của các anh đã để lại nơi chiến trường. Những vết sẹo chằng chịt, những cơn đau nhức nhối khi trái gió trở trời là minh chứng sống động nhất cho sự khốc liệt của cuộc chiến. Các anh trở về, không đòi hỏi đãi ngộ, không than vãn thiệt thòi. Với tinh thần "tàn nhưng không phế", các anh lại tiếp tục chiến đấu trên mặt trận mới – mặt trận đói nghèo và lạc hậu. Những người lính năm xưa, tay súng tay cày, nay lại cần mẫn gieo mầm sống trên mảnh đất đầy hố bom. Hình ảnh người thương binh Tân Phú với nụ cười hiền hậu, miệt mài lao động sản xuất chính là bài ca đẹp nhất về nghị lực sống, về phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ.
Họ - những người con ưu tú của cách mạng - như những cây Tùng, cây Bách hiên ngang giữa trời, dẫu bão táp mưa sa vẫn đứng vững để tỏa bóng mát cho đời. Họ chính là những "kiến trúc
Sau đêm tối bão táp, ánh dương rực rỡ đã bừng lên trên bầu trời Tân Phú. Hôm nay, chúng ta không còn nghe tiếng súng, không còn thấy khói lửa chiến tranh; thay vào đó là âm vang của máy móc, tiếng reo vui của trẻ thơ và nhịp điệu hối hả của công cuộc kiến thiết. Tân Phú đang khoác lên mình một tấm áo mới, tươi trẻ và đầy sức sống. Những con đường nhựa phẳng lì xuyên qua rừng cao su bạt ngàn, những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài vô tận, những ngôi nhà kiên cố mọc lên san sát – tất cả là minh chứng hùng hồn cho khát vọng vươn lên và tinh thần lao động bền bỉ của người dân nơi đây.
Sự thay da đổi thịt ngoạn mục của Tân Phú chính là Khúc Khải Hoàn vĩ đại nhất, là bông hoa đẹp nhất nở trên mảnh đất đã từng thấm đẫm máu xương.
Nhưng trong niềm vui chiến thắng và hòa bình ấy, chúng ta, những người đang thụ hưởng thành quả, không một giây phút nào được phép quên đi cội nguồn, được phép quên đi cái giá phải trả để có được ánh sáng ngày hôm nay. Bởi lẽ, sự thịnh vượng mà chúng ta đang có không phải là một món quà hiển nhiên của tạo hóa, mà là di sản thiêng liêng được trao truyền từ những người đã ngã xuống và những người đang phải chịu đựng di chứng chiến tranh.
Huyện ủy, Hội đồng Nhân dân, Ủy ban Nhân dân và toàn thể nhân dân huyện Tân Phú luôn khắc ghi lời thề "Uống nước nhớ nguồn". Công tác "Đền ơn đáp nghĩa" không chỉ là một phong trào, mà đã trở thành Đạo lý sống, là lương tâm và trách nhiệm thường trực của mỗi cán bộ, đảng viên và người dân. Chúng ta đã và đang nỗ lực chăm lo bằng cả vật chất lẫn tinh thần: từ việc xây dựng, sửa chữa nhà tình nghĩa khang trang, ấm áp, đảm bảo mọi gia đình chính sách đều có nơi an cư lạc nghiệp; đến việc ưu tiên giải quyết công ăn việc làm, chăm sóc sức khỏe, và đảm bảo mọi chế độ ưu đãi của Nhà nước được thực thi một cách kịp thời, công bằng, và trọn vẹn. Các hoạt động thăm hỏi, tặng quà, đặc biệt là việc chăm sóc, phụng dưỡng các Mẹ Việt Nam Anh hùng còn sống như chăm sóc chính người thân ruột thịt của mình, thể hiện sự kính trọng vô bờ bến đối với những người phụ nữ vĩ đại đã cống hiến không chút đắn đo.
Sự tri ân ấy không chỉ dừng lại ở hành động cụ thể. Điều quan trọng hơn là chúng ta phải bảo tồn và phát huy Giá trị tinh thần của sự hy sinh. Mỗi trường học, mỗi cơ quan, mỗi gia đình phải là một "địa chỉ đỏ" giáo dục truyền thống. Câu chuyện về những người anh hùng Tân Phú phải được kể lại, không chỉ qua sách vở, mà qua hơi thở của cuộc sống, qua từng bài học đạo đức, từng hành động tử tế hằng ngày của thế hệ trẻ.
Bởi lẽ, nếu chúng ta quên đi quá khứ, chúng ta sẽ đánh mất tương lai. Nếu chúng ta để lãng quên công lao trời biển của tiền nhân, thì những thành quả vật chất mà chúng ta tạo ra sẽ trở nên vô hồn, trống rỗng.
Sự hy sinh của các thế hệ đi trước đã trao cho chúng ta một di sản vô giá: Hòa bình. Di sản ấy không chỉ là sự vắng bóng của chiến tranh, mà là trách nhiệm phải xây dựng một xã hội công bằng, dân chủ, văn minh, nơi mọi người dân đều được sống trong ấm no, hạnh phúc, đúng với ước nguyện cuối cùng của những người đã ngã xuống. Chúng ta cần phải biến lòng biết ơn thành hành động thiết thực. Thế hệ trẻ Tân Phú hôm nay, phải là những "Kẻ gìn giữ ngọn lửa". Chúng ta phải tiếp tục viết nên những trang sử mới bằng tinh thần đổi mới, sáng tạo, dám nghĩ, dám làm, dám đương đầu với thử thách của thời đại mới.
Xin được gửi tới các cô, các chú, các bác – những người có công với cách mạng – lời chúc sức khỏe và sự biết ơn vô hạn. Hình ảnh các cô, các chú vẫn là ngọn hải đăng soi sáng con đường phát triển của quê hương. Xin hứa rằng, những hạt giống mà các cô, các chú đã gieo trồng bằng máu và nước mắt nay đã nở hoa kết trái, và chúng con sẽ bảo vệ những thành quả ấy bằng tất cả trí tuệ và nhiệt huyết của mình.
Khép lại thiên trường ca bi tráng và hào hùng này, chúng ta cùng nhau đứng dưới vòm trời cao rộng của Tân Phú, nơi linh khí hội tụ và tinh hoa đất trời giao thoa, để khắc sâu một chân lý không hề thay đổi: Lịch sử không phải là dòng sông trôi qua vô định, mà là một Duyên Nghiệp thiêng liêng gắn kết quá khứ với hiện tại, và hiện tại với muôn đời.
Hỡi những người con ưu tú đã hóa thân vào lòng đất Mẹ! Sự hy sinh của quý vị không chỉ là một sự kiện lịch sử, mà đã trở thành một Mệnh Lệnh thiêng liêng, một Kim Chỉ Nam định hướng cho lương tri và hành động của mọi thế hệ. Di sản mà quý vị để lại không chỉ là nền độc lập, tự do, mà còn là một Tâm Hồn bất khuất được truyền thừa qua huyết thống và văn hóa.
Chúng ta, những người thừa hưởng Ánh Sáng của Bình Minh, nguyện giữ gìn ngọn Thiên Hỏa của Lòng Yêu Nước luôn bừng cháy, không bao giờ để ngọn lửa ấy tàn lụi trước những thử thách của thời gian và vật chất. Tình yêu thương và sự kính trọng mà chúng ta dành cho những người có công không chỉ là sự đền đáp công ơn, mà còn là hành động tự tôn vinh phẩm giá con người Việt Nam. Xin được cúi đầu thật sâu, như những cây lúa trĩu hạt tri ân phù sa, trước Anh Linh Bất Tử của các Anh hùng Liệt sĩ. Cầu chúc cho linh hồn cao đẹp của các vị được an yên nơi cõi vĩnh hằng, mãi mãi là vì sao Bắc Đẩu dẫn lối cho thế hệ chúng con trên con đường dựng xây đất nước phồn vinh, cường thịnh.
Và xin được gửi tới các cô, các chú, các bác – những Cây Tùng, Cây Bách của Cách mạng – lời chúc Phúc Lộc Vô Biên, sức khỏe dồi dào, để các vị mãi là Trụ Cột tinh thần vững chãi, chứng kiến sự trưởng thành rực rỡ của quê hương Tân Phú.
Tân Phú hôm nay đã trỗi dậy từ tro tàn, mang theo lời thề khắc cốt ghi tâm: Công ơn vĩ đại ấy sẽ mãi mãi là Khúc Hùng Ca không bao giờ tắt trong tâm khảm mỗi người! Vinh quang ngàn đời thuộc về các Anh hùng Dân tộc!



