Bài viết

CUỘC THI VIẾT BÀI “CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” (6)

Đồng Nai25/06/2026Phạm Khánh (Khu phố Tân Phú 6)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa, mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Ký

Vào những năm kháng chiến chống Mỹ, biết bao chiến sĩ đã hy sinh cho độc lập đất nước. Máu đỏ tươi chảy ra, tóc xanh vùi vào đất, họ vẫn oai dũng đứng lên đấu tranh dù cái chết luôn hiện hữu từng giây từng phút. Câu chuyện thời "Hoa Lửa" khắc họa lại bức tranh tàn khốc, đau thương nhưng lại là minh chứng hào hùng của hòa bình Việt Nam ngày nay. Từng người lính mang trong mình cuộc sống, tình yêu thương và khát vọng hoài bão như bao người thường. Vậy mà ở những tuổi đôi mươi ấy, họ cho đi mạng sống mình đổi lấy độc lập cho mình, người thương yêu, và cả những tấm thân xa lạ.

Người lính trên chiến trường là những anh hùng gan dạ, nhưng còn ở hậu phương thì sao? Họ chính là chiến binh thầm lặng, là cô giao liên không màng nguy hiểm; là những thầy thuốc, y sĩ luôn tức trực hỗ trợ và cả những người mẹ, người vợ luôn ngóng chờ chồng, con trở về.

Lời bài hát Nỗi Đau Giữa Hoà Bình của nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung như đang kể lại câu chuyện của những con người nơi hậu phương, những người đã không tiếc hạnh phúc gia đình, “gạt đi nước mắt” tiễn chồng, con lên đường:

“Mọi người kể những câu chuyện xưa đã trở thành huyền thoại

Và viết nên bao bài ca để ngàn năm hát mãi

Về người mẹ Việt Nam Anh Hùng đã quên mình

Gạt đi nước mắt tiễn con lên đường.

Nỗi đau người ở lại mấy ai hiểu được

Vì trái tim yêu đàn con và yêu đất nước

Người mẹ nào không xót thương con nhớ thương con

Chờ tin chiến thắng về trong hy vọng.

Người mẹ ấy tìm con giữa tiếng reo dân tộc.”

Mẹ Việt Nam Anh Hùng Nguyễn Thị Ký là hình ảnh, biểu tượng của sự hy sinh từ hậu phương. Mẹ sinh năm 1929 tại xã Phước Bửu (nay thuộc Bà Rịa- Vũng Tàu) và sinh sống tại huyện Tân Phú (nay là xã Tân Phú, tỉnh Đồng Nai). Những năm đói khổ, vừa chăm sóc chồng bệnh, vừa nuôi lớn hai con trai. Mẹ luôn tận tụy với gia đình, đất nước và là tấm gương hy sinh thầm lặng cao cả.

Suốt cuộc đời, Mẹ Nguyễn Thị Ký dường như chưa dành cho bản thân mình điều gì. Hoàn cảnh sống nghèo khó, gia đình khó khăn, một mình tấm thân gầy yếu của Mẹ là chỗ dựa cho cả gia đình. Mẹ yêu thương chăm sóc chồng và các con trai. Không vì sự túng thiếu mà mất đi vai trò của người vợ, người mẹ.

Chiến tranh kéo đến, hai con trai Mẹ đã quyết định rời xa tổ ấm, chung tay lấy lại hòa bình dân tộc. Mẹ cho đi mọi thứ: thanh xuân, sức khỏe, và cả những đứa con ruột thịt của mình.

Ngày đêm nhớ mong, từng bức thư gửi về Mẹ đọc đã thuộc lòng, thuộc như khắc vào tâm. Chiến tranh lấy đi những ngày yên bình của Mẹ, lấy đi những người thân xung quanh, và lấy cả những đứa con thân yêu của Mẹ Nguyễn Thị Ký.

“Một thời chiến tranh qua rồi mang cả con đi rồi

Chỉ có chim câu gửi về màu xanh chiếc áo.”

Con trai Mẹ đã hy sinh trong chiến tranh chống Mỹ, nằm lại trên chính mảnh đất quê hương mình. Ngày nghe tin báo tử, cả cuộc sống Mẹ như không còn gì ở lại.

50 năm đóng góp cho Đảng Cộng Sản Việt Nam, mẹ đã cho đi công sức và sự nhiệt tình. Và mẹ cũng cho đi con trai của mình như thế.

Mẹ chính là biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng, không gì có thể so sánh với mất mát to lớn trong cuộc đời mẹ. Mẹ là người anh hùng cao cả, người mẹ Việt Nam Anh Hùng, bàn tay gầy guộc thô sần chất chứa thời gian, đã nâng lên độc lập ngày nay của dân tộc.

Lúc 10 giờ 28 phút ngày 23-7-2022 (nhằm ngày 25 tháng 6 năm Nhâm Dần), bệnh hiểm nghèo cùng độ tuổi cao niên. Mẹ từ trần tại huyện Tân Phú, tỉnh Đồng Nai (nay là xã Tân Phú, tỉnh Đồng Nai). Sự ra đi của mẹ là nỗi tiếc thương vô vàn, Đảng ủy cùng các lực lượng công an nhân dân đã góp mặt để chia buồn cùng gia đình Mẹ.

Tấm gương của Mẹ Nguyễn Thị Ký sẽ mãi sáng ngời về sự hy sinh trong suốt cuộc đời Mẹ. Là biểu tượng cho những câu chuyện thời “Hoa Lửa” và cũng là hình bóng không bao giờ phai trong lòng chúng ta.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn