CUỘC THI VIẾT BÀI “ CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”
Ngày nay, khi bước trên những con đường rực sáng,đi qua những ngôi nhà vững trãi lấp lánh ánh đèn,ta có thể cảm nhận được xã Tân Phú đang dần tiến triển hơn, năng động hơn, hiện đại hơn và hòa nhịp cùng với sự phát triển của quê hương đất nước. Mỗi con đường, mỗi ngôi nhà, mỗi người dân đều là minh chứng cho sự phát triển nhanh chóng đáng kinh ngạc. Và giữa sự phồn vinh, đủ đầy ấy, ta càng hiểu rằng thành quả của hôm nay được đánh đổi bằng bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của cha anh một thời.
Ngày trước, Tân Phú cũng đã từng là nơi chiến tranh diễn ra vô cùng khắc nghiệt. Vậy nên, không gì là tự nhiên, bất kể điều gì cũng có cái giá của nó. Để có sự bình yên cái giá phải trả là hàng nghìn năm đấu tranh giành độc lập. Riêng với xã Tân Phú tọa lạc trên tỉnh Đồng Nai được hình thành khoảng 300 năm đã phải trả giá cho độc lập này bằng tất cả những gì của thế hệ trước. Trong thời kì ấy, có những câu chuyện không viết thành sách, không nhắc đủ tên nhưng vẫn hằn sâu trong kí ức những người chứng kiến và những thế hệ được nghe kể lại.
Ở Tân Phú, không chỉ có những người lính xông pha chiến trường mà còn có những bà mẹ cẩn thận gói bánh gửi bộ đội, những người mẹ, người chị vừa tham gia lao dộng sản xuất, vừa là chỗ dựa tinh thần, vừa là nơi gửi gắm niềm tin, động lực cho người ở chiến trường. Bao nhiêu sự hy sinh thầm lặng, bao nhiêu nỗi đau mất chồng, mất con không thể tả thành lời, từng giọt nước mắt lặng thầm rơi tạo nên chất liệu nuôi dưỡng sức mạnh tinh thần cho cả vùng quê.
Những câu chuyện thời hoa lửa là những câu chuyện đã úa màu thời gian nhưng mỗi lần nhắc lại vẫn khiến lòng ta rung động mạnh mẽ. Những tiếng súng, bơm rơi, đạn nổ, những con người mang hành trang là đôi mươi tuổi đầu, tinh thần “ quyết tử cho tổ quốc quyết sinh”,… Hình thành nên các câu chuyện bi tráng mà hào hùng. Văn học viết về chiến tranh hay được thi vị hóa là những câu chuyện thời hoa lửa không chỉ tái hiện lại lịch sử mà còn giúp ta cảm nhận sâu sắc với những tâm hồn của những bóng hình đã sống,đã chiến đấu, và cả những người vẫn sống mà hằn sâu trong tâm trí là những vết cắt chiến tránh.
Những câu chuyện về thời hoa lửa không đơn giản chỉ là câu chuyện. Trong nó mang theo cả những điều mà khi đọc qua, mỗi người dân trên mảnh đất này đều mang cảm xúc đau đáu, thương xót, tự hào, ngậm ngùi và biết ơn.Những câu chuyện không kể qua về những con số khô khan, những số liệu cứng nhắc mà kể về sự khốc liệt của chiến tranh, những ước mơ hoài bão của các anh hùng tuổi còn trẻ, những viên đạn xuyên qua người đứa con mà như ghim thẳng vào tim người mẹ, những tiếng cười của các cô gái thanh niên xung phong, những mảnh đời viết vội vào trang giấy gửi về cho hậu phương,…và chính từ đó, ta hiểu ra rằng:Văn học thời hoa lửa là một di sản tinh thần mà bất cứ người Việt Nam nào cũng cần được chạm tới.
Hôm nay, ta sống vì những đam mê, hòa bão, sống vì sự phát triển, sự phồn vinh trong những ngày trời xanh, mây trắng, nước trong. Ngược thời gian về quá khứ, ông cha ta sống trong những lựa chọn khắc nghiệt: Đứng lên hoặc là hy sinh. Họ không có thời gian để thở, để lùi lại và để nghĩ cho riêng mình. Ý chí của những con người ấy thật mãnh liệt: Họ quyết tâm đứng lên bằng tất cả những gì họ có và chấp nhận hy sinh. Ngày ấy, tát cả mọi người đều chung một lí tưởng là dù có chết thì đất nước nhất định phải sống!
Chúng ta sống ngày nay không thể cảm nhận được hết những tàn nhẫn của cuộc chiến vô nghĩa ấy nhưng chỉ có vậy thôi đã khiến ta cảm thấy rất khốc liệt rồi. Ta luôn có cảm giác rất riêng mà không trộn lẫn. Ta luôn cảm nhận được một mùi hương rất lạ. Giống như mùi khói hương ngày giỗ trận. Giống như mùi đất cũ có linh hồn. Có lẽ là vì những câu chuyện thời hoa lửa không chỉ về chiến tranh. Nó tưởng nhớ người đã khuất. Nó giữ lại cho chúng ta gương mặt những người không còn có thể sống để kể câu chuyện của đời mình.
Trong những năm tháng ấy, có những người mẹ tình nguyện để con mình ra chiến trường dẫu biết khó để gặp lại. Bản thân những người mẹ sẽ là người giữ lửa cho gia đình, chỗ dựa cho cách mạng. Có mẹ từng ngày đào hầm, nấu cơm, giấu thư, đưa đường cho cán bộ. Có người bị địch bắt, tra tấn mà vẫn kiên trung không khai nửa lời, dẫu họ chỉ là những người phụ nữ chân yếu tay mềm nhưng ý chí thì mạnh như vũ bão. Họ không mang quân hàm, không mang vũ khí, nhưng lại mang trong tim ý chí kiên cường như thép.
Những cô gái thanh niên xung phong với tuổi thanh xuân đáng giá cũng tình nguyện tham chiến. Những cô gái tuổi đôi mươi ấy chấp nhận rời mái nhà tranh, rời mẹ già để bước vào trận tuyến. Không cầm súng đánh giặc, nhưng họ đối mặt với hiểm nguy từng giờ: mở đường, tải đạn, tải thương, vá những con đường bị bom cày nát để bộ đội kịp hành quân…. Nhắc đến họ hôm nay, lòng người Tân Phú trào dâng một niềm biết ơn sâu sắc – bởi trên từng bước đường quê hương đang lớn lên là dấu chân của những cô gái thanh xuân hóa thành bất tử, gửi trọn đời mình cho Tổ quốc.
Và trong những đêm tôi tĩnh lặng, có những đôi chân của các chiến sĩ bước đi giành lại hòa bình cho tổ quốc, cho địa phương. Họ trẻ lắm nhưng gan dạ vô cùng. Có người chỉ vừa tròn đôi mươi, tay súng chưa chai mà trái tim đã dành trọn cho Tổ quốc. Những câu chuyện ấy, mỗi khi nhắc lại đều khiến cho thế hệ ngày hôm nay cảm thấy biết ơn – biết ơn vì sự hy sinh cho những bình yên như hiện tại.
Những năm tháng ấy, chiến tranh vô nghĩa đã cướp đi sinh mạng nhiều chiến sĩ trên mảng đất Tân Phú này. Có những người đã nằm lại hòa mình cùng với tổ quốc, có những người sống sót mang trong tim vết xước chiến tranh. Chúng ta sống hôm nay phần đời mà họ đã bỏ lỡ. Và chính sự thật ấy nhắc mỗi người phải tri ân, phải trân trọng từng hơi thở của hiện tại.
Đằng sau mỗi con người là mỗi câu chuyện khác nhau. Những câu chuyện có thể không nhuốm mùi máu, không hơi mùi khói bụi nhưng vẫn có thể trở thành bài học sâu sắc cho thế hệ sau. Trước hết là để lại bài học về sự kiên cường, ý chí bất khuất. Tất cả những người trên mảnh đất Tân Phú này từ chiến sĩ ngoài mặt trận, những nông dân chân chất, những người vợ, người mẹ ….đều chung một niềm tin với sự hòa bình, độc lập của đất nước. Mặc dù không có vũ khí hiện đại, không có nhiều lính tinh nhuệ và thiết bị cao cấp thì cũng không ai bỏ cuộc. Họ sẵn sàng bỏ lại sau lưng ruộng đồng còn dang dở, những mái nhà còn nghèo khó, để bước vào chiến trường. Chính vì tinh thần ấy mà Tân Phú có thể vững vàng trước bao nhiêu sóng gió.
Bên cạnh đó, những câu chuyện thời hoa lửa cũng gợi cho lên bài học về trân trọng nền hòa bình, độc lập của dân tộc. Ngày chúng ta không còn nghe tiếng súng nổ, bom rơi được đánh đổi bằng rất nhiều công sức, sinh mạng của biết bao nhiêu đồng bào. Học tập chăm chỉ hơn, lao động cật lực hơn, hiến dâng hết mình cho tổ quốc cũng là điều mỗi người nên thực hiện để giữ gìn nền hòa bình, độc lập cho đất nước. Những buổi viếng nghĩa trang, những lần nghe người già kể chuyện chiến tranh, những hoạt động đền ơn đáp nghĩa… đều là cách để thế hệ trẻ hiểu rằng mình không được phép quên.
Mỗi lần đọc câu chuyện thời hoa lửa, phải thật sự công nhận rằng: Tình người và nghĩa đồng bào luôn hiện hữu trong bất kể hoàn cảnh nào. Trong những năm tháng lịch sử tang thương mà hào hùng ấy, tình người, nghĩa đông bào càng mãnh liệt qua các hành động. Bộ đội và nhân dân xem nhau như ruột thịt; một bữa cơm chia nửa, một hầm trú ẩn chia nhau, một vốc gạo cũng đủ nâng đỡ nhau đi qua những giờ phút cam go nhất. Người chiến sĩ không quên lời dặn của mẹ già Tân Phú trao nồi cơm nóng; người dân không bao giờ quên vòng tay bộ đội che chở mỗi khi giặc ập tới. Chính cái tình nghĩa ấy đã góp một phần không nhỏ trong công cuộc chống giặc của đất nước nói chung, địa bàn xã Tân Phú nói riêng.
Trên địa bàn xã Tân Phú cũng có một công viên tượng đài để tưởng nhớ công ơn của các liệt sỹ đã hy sinh trên mảnh đất này trong thời kháng chiến chống Mỹ như Hoàng Văn Bé, Nguyễn Thị Lệ, Huỳnh Văn Sơn, Trần Thị Giàu,….. tất cả đều là máu thịt của mảnh đất này. Mỗi cái tên là một cuộc đời, một tuổi xuân đã vĩnh viễn gửi lại cho Tân Phú, để đất này được hồi sinh, để ngày hôm nay có thể lúa xanh đồng rộng, trẻ thơ nô đùa, đời sống yên bình. Vào những ngày lễ lớn, ở đây luôn có hương nhan khói nghi ngút, những buổi lễ tưởng niệm được làm trang trọng với sự biết ơn sâu sắc. Mỗi lần đi ngang qua công viên tượng đài là mỗi lần chúng ta được nhắc nhở nhớ về cội nguồn, nhớ công ơn của thế hệ trước và cũng là lời nhắc cố gắng sống thật tốt để giữ vững nền hòa bình này.



