Bài viết

CUỘC THI VIẾT BÀI "CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA"

Đồng Nai25/06/2026Lương Hoàn Mỹ (Khu phố Tân Phú 4)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày chiến tranh khốc liệt, giữa tiếng đạn bom xé nát bầu trời, con người ta vẫn cố giữ cho mình những khoảnh khắc ấm áp để tin vào ngày mai. Đêm hôm ấy, pháo sáng bùng lên như những vệt lửa đỏ tàn nhẫn, quét qua cả cánh rừng nơi đơn vị nhỏ của An đang đóng quân. Trong hầm trú ẩn chỉ vừa đủ ba người, Mai ngồi lặng bên vách đất ẩm, đôi tay vẫn run nhẹ sau trận càn buổi chiều. Mùi khói súng còn vương trên mái tóc, nhưng trong đôi mắt cô vẫn ánh lên một tia hy vọng mong manh, thứ ánh sáng không gì dập tắt được.

An là một người lính trẻ của đơn vị đóng quân gần làng Mai. Mỗi lần hành quân ngang qua con đường nhỏ cạnh bờ tre, anh đều gặp Mai đang gánh nước hay gom rơm sau buổi chiều gặt. Cả hai chỉ kịp trao nhau những cái nhìn vội, nhưng đủ để trong lòng mỗi người nhen lên một điều gì đó rất ấm. Tình cảm ấy nhẹ nhàng như gió, nhưng bền như đất.

Một chiều cuối mùa, đơn vị An nhận lệnh chốt giữ một khu rừng giáp làng. Trận càn của địch kéo đến bất ngờ, bom đạn nổ vang trời. Người dân và du kích chạy xuống hầm trú ẩn. Trong hầm nhỏ ẩm tối, Mai ngồi lặng, đôi tay còn run sau tiếng nổ đầu tiên. Khi An bước vào, áo quần lấm bùn đất nhưng ánh mắt vẫn sáng, Mai nhìn anh như thấy một chỗ dựa giữa hỗn loạn.

— Em sợ không? — An hỏi khẽ.

Mai mỉm cười, nụ cười mệt nhưng kiên cường:

— Sợ chứ… nhưng nếu ai cũng sợ rồi lùi bước thì làng mình ai giữ?

Ngoài kia, tiếng máy bay gầm rú, ánh sáng pháo rạch ngang bầu trời đỏ rực. Trong khoảnh khắc đó, An đặt khẩu súng sang một bên và nói những lời mà bấy lâu anh giấu trong lòng:

— Mai này… nếu hòa bình rồi, anh sẽ về. Anh muốn trồng lại hàng cau trước sân nhà em. Rồi… cưới một người suốt ngày cãi anh mà anh lúc nào cũng nhớ.

Mai bật cười, nụ cười vừa vui vừa chua xót:

— Hòa bình xa lắm…

— Xa cũng chờ. — An đáp, giọng chắc như thép — Hòa bình xa, nhưng anh gần em đây.

Đúng lúc ấy, tiếng còi báo động vang lên dữ dội. Ánh đỏ từ pháo sáng nhuộm cả nền trời. An đứng bật dậy, nắm chặt súng.

— Em ở đây. Anh ra vị trí.

Mai vội giữ tay anh, khoảng khắc chỉ bằng một hơi thở:

— Anh mà không về… em giận suốt đời.

An nhìn cô, ánh mắt đầy thương yêu nhưng không nói thêm lời nào. Rồi anh lao vào đêm đen rực lên bởi những vệt lửa. Tiếng bước chân anh dần lẫn vào tiếng súng và tiếng gió, để lại Mai một mình trong căn hầm chật hẹp, tay siết chặt lời hứa mong manh.

Đêm kéo dài tưởng như vô tận. Khi tiếng súng thưa dần, cả làng ngóng chờ từng người lính trở về. Mãi đến gần sáng, An xuất hiện giữa làn sương trắng, áo cháy sém nhưng nụ cười vẫn nguyên vẹn. Mai chạy đến, nước mắt rơi mà miệng vẫn trách yêu:

— Anh về thiệt rồi đó hả?

An nhìn cô, khẽ gật đầu:

— Anh nói rồi, anh giữ lời.

Giữa thời hoa lửa, những lời hứa ấy không chỉ là tình yêu, mà còn là niềm tin, là sức mạnh giúp con người vượt qua bom đạn. Và chính từ những điều bình dị ấy, họ đã viết nên câu chuyện của tuổi trẻ kiên cường, luôn hướng về ngày mai dù con đường phía trước đầy lửa cháy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn