Bài viết

CUỘC THI VIẾT BÀI “CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA” (8)

Đồng Nai25/06/2026Đặng Thị Thu Thảo (Khu phố Tân Phú 5)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nếu hôm nay ai đi qua những vườn tiêu xanh mướt, những rẫy điều dọc tuyến đường từ chợ Tân Phú đến khu vực suối Đá, sẽ thật khó hình dung rằng nơi đây hơn nửa thế kỷ trước từng là vùng đất khói lửa. Mảnh đất Tân Phú – nay hiền hòa, trù phú – đã trải qua những năm tháng dữ dội nhất của chiến tranh chống Mỹ. Trong ký ức của những người già, “thời hoa lửa” không chỉ là những ngày chiến đấu gian nguy, mà còn là quãng đời đầy ắp nghĩa tình, nơi mỗi người dân đều trở thành một chiến sĩ thầm lặng bảo vệ quê hương.

I. Dưới tán rừng xưa

Trước năm 1975, đất Tân Phú còn rậm rạp rừng cây, đường đất ngoằn ngoèo, dân cư thưa thớt. Nhưng chính vùng rừng ấy là “tấm áo” che chở cho lực lượng cách mạng. Từ ấp Tân Bình đến Tà Lài, từng con suối, từng lối mòn đều khắc dấu chân giao liên, du kích.

Cụ Nguyễn Văn Bảy – năm nay ngoài 80 tuổi – kể lại rằng hồi còn thanh niên, cụ từng dẫn đường cho một tổ trinh sát của huyện. Đêm tối, tiếng côn trùng hòa cùng tiếng suối róc rách, từng bước chân phải đặt thật nhẹ kẻo lộ dấu. “Sợ thì có chứ, nhưng nghĩ tới bà con bị giặc lùng bắt, nghĩ tới quê mình bị bom cày xới, thì không ai cho phép mình lùi bước”, cụ Bảy cười hiền, đôi mắt như sáng lên giữa những nếp nhăn chằng chịt.

Những câu chuyện như của cụ Bảy vẫn được truyền lại trong các cuộc gặp mặt cựu chiến binh. Đó là câu chuyện của một thời mà thanh niên Tân Phú, phần đông là con em nghèo, vẫn tình nguyện bám làng, bám rẫy, vừa sản xuất vừa chiến đấu.

II. Hầm bí mật dưới mái nhà tranh

Trong căn nhà nhỏ ở ấp Phú Lập, bà Trần Thị Huệ – nguyên du kích xã – vẫn giữ một chiếc thắt lưng cũ sờn mép, kỷ vật từ năm 1968. Bà nói đó là vật giúp bà “vượt qua nhiều cơn tử sinh”. Ngày ấy, bà mới 18 tuổi, nhận nhiệm vụ nuôi giấu cán bộ và làm giao liên.

Dưới nền nhà tranh của gia đình bà có một hầm bí mật nhỏ đủ để hai người nằm. Mỗi lần giặc càn, bà đánh tiếng cho cán bộ xuống hầm rồi bình tĩnh ra tiếp bọn lính. Không ít lần, chúng lục lọi khắp nơi, nghi ngờ từng góc nhà. “Tim như muốn rớt ra ngoài, nhưng mình phải giả bộ tỉnh, giả bộ than nghèo kể khổ để tụi nó mau bỏ đi. Chỉ đến khi tiếng xe chúng xa dần, tôi mới dám thở mạnh”, bà nhớ lại.

Hầm bí mật ấy nay đã được lấp lại, nhưng những người trong ấp vẫn coi đó là minh chứng sống cho sự kiên cường của phụ nữ Tân Phú. Họ, như bà Huệ, vừa là mẹ, là chị, vừa là chiến sĩ giữa đời thường.

III. Những con đường không tên

Trong chiến tranh, xã Tân Phú có vô số “con đường không tên” – những lối mòn xuyên rừng dùng để vận chuyển lương thực, thuốc men và tài liệu. Anh Trần Mạnh Phúc, một cựu giao liên, kể lại rằng có những đêm anh đi bộ từ Tân Phú sang tận vùng giáp ranh Định Quán, chỉ để chuyển một mảnh bản đồ hay một gói thư.

“Một lần, tôi gặp mưa lớn, suối dâng cao, nước đục và xiết. Nhưng tài liệu phải đến nơi đúng giờ, nên tôi quyết định ôm cây mà bơi qua. Nghĩ lại thấy liều thật, nhưng người trẻ lúc đó chỉ có một suy nghĩ: nhiệm vụ là trên hết”, anh Phúc kể. Những con đường không tên ấy nay đã thành những tuyến giao thông khang trang. Nhưng dưới lớp nhựa phẳng lì, ký ức về những đêm băng rừng vẫn còn vang vọng trong lòng những người từng đi qua thời lửa đạn.

IV. Bà mẹ Tân Phú và ngọn lửa ấm giữa chiến tranh

Nhiều gia đình ở Tân Phú từng có 2–3 người con ra trận. Có mẹ mất con, có người tiễn chồng đi rồi không bao giờ gặp lại. Nhưng vượt lên nỗi đau, họ biến tình thương thành sức mạnh, tiếp tục nuôi bộ đội, giữ vững cơ sở cách mạng.

Bà Mười Độ – được nhiều người gọi là “người mẹ của giao liên Tân Phú” – từng nuôi cả chục cán bộ. Bà gói từng nắm cơm muối mè, phơi từng miếng cá khô để đưa ra tuyến trước. “Thời đó nghèo lắm, ăn còn không đủ mà vẫn chia cho bộ đội. Mấy đứa nhỏ như con mình, mình không lo cho tụi nó thì ai lo?”, bà từng nói với con cháu.

Những người mẹ như bà Mười, dù tóc nay đã bạc, vẫn là biểu tượng cho lòng nhân hậu và sự hy sinh vô điều kiện của người dân Tân Phú.

V. Khi hòa bình trở lại

Ngày 30/4/1975, khi tin giải phóng lan về Tân Phú, người dân ùa ra đường ôm nhau khóc. Những hầm bí mật mở ra, những ngụm nước mắt chảy dài, và những người con xa nhà trở về với vòng tay người thân. Nhiều người đã không kịp trở về, nhưng lễ tưởng niệm họ mỗi năm ở nhà văn hóa xã vẫn diễn ra đầy trang trọng.

Sau chiến tranh, Tân Phú bước vào công cuộc xây dựng mới. Những người từng cầm súng ngày nào mang sức lực và kinh nghiệm chiến trường vào lao động sản xuất. Họ khai hoang ruộng đồng, mở đường, xây trường học. Từ một vùng rừng núi hoang sơ, Tân Phú dần trở thành vùng nông nghiệp trù phú, nổi tiếng với tiêu, điều và các mô hình kinh tế xanh.

VII. Những câu chuyện được kể lại

Ngày nay, trong các buổi sinh hoạt truyền thống ở trường học, những câu chuyện thời chiến của Tân Phú vẫn được các cựu chiến binh kể lại với niềm tự hào. Đó không phải là những câu chuyện để nhắc về nỗi buồn, mà để thế hệ trẻ hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay được trả bằng rất nhiều xương máu và hy sinh.

Nhiều bạn trẻ ở Tân Phú khi nghe kể về hành trình của các chú giao liên hay sự dũng cảm của các bà mẹ, đã tìm đến những địa chỉ đỏ của địa phương: di tích căn cứ xã, nhà truyền thống, những cây cổ thụ từng che chở cán bộ. Mỗi nơi là một mảnh ghép của lịch sử, một chứng nhân thầm lặng cho những ngày “hoa lửa” mà ông cha đã đi qua.

VII. Kết nối quá khứ – gìn giữ tương lai

Thời gian có thể xóa mờ những dấu vết vật chất, nhưng ký ức chiến tranh vẫn sống mãi trong tâm hồn mỗi người dân Tân Phú. Việc lưu giữ những câu chuyện thời hoa lửa không chỉ để tri ân thế hệ đi trước mà còn để bồi đắp lòng yêu nước, tinh thần tự cường cho thế hệ mai sau.

Xã Tân Phú hôm nay đang đổi mới từng ngày với những tuyến đường bê tông thẳng tắp, những khu dân cư hiện đại, những trường học khang trang. Trong sự phát triển ấy, những câu chuyện của một thời gian khổ nhưng hào hùng vẫn là điểm tựa tinh thần để người dân thêm trân trọng hòa bình, vững tin vào tương lai.

Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng ánh sáng của lòng dũng cảm, tình người và niềm tin vào ngày mai vẫn luôn rực cháy trong trái tim những người con Tân Phú.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn