Bài viết

CUỘC THI VIẾT VỀ THỜI HOA LỬA (2)

Đồng Nai25/06/2026Hoàng Minh Quân (THPT Đoàn Kết)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lòng bà tôi giường như tiếng bom đạn, tiếng súng nổ, tiếng máy bay rít trên bầu trời mỗi lần nghe bà kể lại vẫn còn cảm thấy rùng mình và văng vẳng trong tâm trí. Trong 5 năm tham gia kháng chiến chống lại giặc ngoại xâm để gìn giữ và chiến đấu giành lại hòa bình cho đất nước. Có những trận chiến ngày đêm không nghỉ , mưa bom đạn pháo bay ngập trời , một nữ du kích vẫn luôn cùng đồng đội kề vai sát cánh vừa sản xuất vừa chiến đấu trong mọi tình huống , chính là bà của tôi cụ Nguyễn Thị Mừng.

Vào khoảng đầu năm 1967 khi ấy bà tôi mới bước sang tuổi 20 ở cái tuổi mà người phụ nữ đang còn đẹp với tuổi thanh xuân, nhưng đất nước lâm vào cuộc chiến tranh khốc liệt , bà tôi đã lên đường tham gia lực lượng Thanh niên xung phong năm 1967 ở đơn vị 906 thuộc xã Văn Hải , Huyện Kim Sơn , tỉnh Ninh Bình, bà tôi ở đơn vị hậu cần tăng năng xuất của hợp tác xã. Những ngày mà chiến tranh khốc liệt tàn phá mà ở phương diện hậu cần luôn phải làm việc để sản xuất và vận chuyển lương thực ra tiền tuyến để phục vụ cho việc đánh giặc. Ngày đó, khắp nơi đều phải cố gắng và luôn ở tinh thần sẵn sàng mọi lúc, giặc càn quét mọi nơi, trên đầu là bom đạn dội xuống, dưới đất là xác người la liệt vì chết do bom đạn, máu chảy khắp nơi, trẻ em chết rất nhiều vì giặc đã tấn công vào khu vực trường học bằng bom bi, và ở những khu chợ, nhà dân, trạm xá,… bọn chúng đã tấn công bằng bom phá nên người chết rất nhiều, người dân trở nên lầm than và đau khổ, có những gia đình bom rơi trúng chết cả nhà rất đau thương, tiếng nổ vang trời rồi đẻ lại những hố sâu là hậu quả của những trận đánh do bom thả xuống, nhà nhà đều có một vài hầm trú ẩn dưới gầm giường và trong bếp,….. khắp nơi đều có cảnh báo không quân, và chỉ cần máy bay lượn trên bầu trời là tiếng kẻng vang lên khắp nơi để mọi người vaò hầm trú ẩn, cuộc sống thời đó khắc nghiệt biết bao, bà tôi nhớ lại những năm tháng đau thương ấy

Kể từ khi chiến dịch bắt đầu, bà tôi luôn tham gia mọi hoạt động không kể ngày đêm và có những đêm không ngủ, đa phần đều là nam thanh nữ tú , có những người còn là sinh viên tay chỉ biết cầm bút nhưng lúc đó phải cầm súng để chiến đấu, và dù rất nhiều người không quen nhưng với ý chí mạnh mẽ họ đã làm được. Trong đội sản xuất của hợp tác xã, bà tôi làm việc không kể ngày đêm để cùng đồng đội trong đơn vị vừa sản xuất vừa bảo vệ nguồn lương thực không để giặc phát hiện đánh bom, vì một khi đánh bom trúng thì toàn bộ kho lương sẽ cháy hết, ban ngày thì mặc áo tơi vừa làm việc vừa tránh kẻ địch giúp ngụy trang cũng như tránh được đạn, ban đêm làm việc trong lặng lẽ và bóng tối dưới ánh đèn leo lét vì nếu bị địch phát hiện có ánh sáng sẽ thả bom cả khu vực, vì vậy mà bà luôn đeo súng bên người mọi lúc để sẵn sàng chiến đấu, bà tôi nhớ lại những giây phút cùng đồng đội kề vai sát cánh cùng nhau, dù làm việc mệt nhọc nhưng vẫn luôn tập luyện trên thao trường để biết cách tác chiến và sử dụng vũ khí quân dụng, bà tôi là người luôn tiên phong trong các phong trào của đơn vị, bà luôn hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao, bà nhớ lại đơn vị cử bà đi tham gia hội thao và bà được giải nhất cả ba tỉnh môn kết hợp trong thao trường bắn súng, bơi lội, lựu đạn. Bà luôn cố gắng làm tốt mọi nhiệm vụ cấp trên giao xuống.

Vào năm 1969, 1970 lúc ấy cuộc sống trở nên khó khăn vì chiến tranh kéo dài , nhiều người không còn lương thực để ăn vì bom đạn tàn phá, nhu yếu phẩm trở nên khan hiếm, tất cả đều quy đổi bằng phiếu, hàng tháng sẽ phát phiếu và sử dụng phiếu đó để đi đổi lương thực và nhu yếu phẩm. Bà nhớ lại vào vụ thu hoạch thu đông năm ấy khi vừa xong vụ mùa thì giặc đã ném trúng kho lương cháy kho lương thực, tất cả mọi người đều tập trung vào việc chữa cháy tránh gây thiệt hại , vì chúng muốn cắt đứt nguồn lương thực của dân quân vận chuyển vào tiền tuyến, vì bom đã dội xuống nên đã có một số đồng đội hi sinh, những người còn lại hô nhau dập lửa để cứu kho lương thực, một đêm không ngủ của cả đơn vị , giặc sau khi thả bom đã nhảy dù xuống tập kích khu vực, vì thời chiến nên trong người ai cũng luôn mang súng để sẵn sàng mọi nơi chiến đấu.Và tiếng súng đạn nổ vang một góc trời, đơn vị vừa phải giữ kho lương vừa phải bắn trả địch, bà tôi giỏi thao trường nên đã chiến đấu hết mình trong trận chiến đó.

Đêm hôm ấy nhiều đồng đội đã bị thương, và được chuyển lên trạm xá cấp cứu. Có những người mất máu nhiều nên đã hi sinh, chiến tranh khốc liệt nên bà chỉ suy nghĩ làm sao để tiêu diệt kẻ thù và giữ lại chính mạng sống của mình cũng như đồng đội. Sau nhiều năm kháng chiến cuối cùng cũng kết thúc trong sự mệt mỏi và đau thương. Sau này khi giải phóng bà tôi đã chuyển vào nam ở, nơi ở hiện tại là xã Tân Phú tỉnh Đồng Nai. Dù bao năm đã qua nhưng khi nhớ lại bà không quên những khoảnh khắc của những trận chiến, những lần khói lửa bao trùm, và bà nhớ lại những người bạn, những đồng đội mà không khỏi ngậm ngùi chạnh lòng,

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn