CUỘC THI VIẾT VỀ THỜI HOA LỬA (4)
Người ta nói chiến tranh đã lùi xa. Nhưng trên mảnh đất quê hương Tân Phú, có thứ chưa bao giờ thật sự rời đi. Nơi đây như khoác lên mình tấm áo của ký ức, vừa trong trẻo vừa trầm mặc lại vừa thấm đẫm ký ức của một thời lửa đạn: dáng đứng của một người mẹ tiễn con ở đầu ngõ, vệt hằn của đôi chân thanh niên vừa rời khỏi ruộng đồng để vào chiến khu, tiếng chày giã gạo đêm chuẩn bị lương thực cho bộ đội. Dù năm tháng đã phủ lên quê hương lớp áo mới, nhưng sâu trong lớp áo ấy là cả một vùng ký ức rộng lớn, phảng phất bóng dáng của những con người đã từng sống, từng chiến đấu và từng chọn hy sinh để quê hương hôm nay được bình yên. Họ không còn hiện diện bằng hình hài, nhưng tinh thần của họ, tấm lòng của họ, trái tim son sắt của họ vẫn như đang đứng cùng chúng ta giữa buổi mai tĩnh lặng, để nhắc rằng hòa bình này đã được đánh đổi bằng những gì cao quý nhất. Ngày nay, giữa những nhịp sống yên bình và ấm no, khi xã Tân Phú đang từng ngày vươn mình mạnh mẽ, người ta càng nhớ đến những con người đã nằm xuống, những người trở về với thương tật, những người đã âm thầm cống hiến cả cuộc đời mà không bước chân lên bục vinh quang. Và chính từ cảm xúc lắng đọng ấy, bài viết này như một lời tri ân, một nén hương lòng, một sự nhắc nhớ để chúng ta không quên rằng bình yên hôm nay là món quà được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt, bằng tuổi xuân của bao thế hệ người con của xã Tân Phú.
Người dân nơi đây sống giản dị, không màu mè, nhưng mỗi người đều có một phần của lòng yêu nước, của ý chí gắn liền với mảnh đất mà mình lớn lên. Những thanh niên hôm nào còn bỡ ngỡ trước tuổi đời mới lớn, chỉ một lời gọi của Tổ quốc đã sẵn sàng dứt áo ra đi. Họ hiểu rằng quê hương cần họ, Tổ quốc cần họ. Những liệt sĩ của Tân Phú là minh chứng sống động nhất cho tinh thần dũng cảm và lòng kiên trung của con người nơi đây. Họ ra đi khi tuổi đời còn trẻ, nhiều người chưa kịp nhìn thấy tương lai, chưa kịp thực hiện ước mơ của đời mình. Thanh niên rời bỏ cánh đồng xanh, từ bỏ niềm vui tuổi trẻ, để bước chân vào những ngày tháng khắc nghiệt nơi chiến trường. Họ chiến đấu không phải vì danh lợi, không phải vì sự nổi tiếng, mà bởi một niềm tin thiêng liêng vào Tổ quốc, một tình yêu vô bờ bến dành cho quê hương, cho dù phía trước có là chông gai hay cái chết rình rập, họ vẫn tiến lên bằng bước chân vững chãi, bằng trái tim trẻ trung mà kiên cường. Trong mỗi bước chân, trong mỗi nhịp tim, họ gửi trao tất cả lòng can đảm, tất cả lý tưởng sống, tất cả hy vọng của thế hệ mình. Và khi họ ngã xuống, máu và nước mắt của họ đã thấm vào mảnh đất, trở thành nền tảng cho sự bình yên mà hôm nay mọi người đang tận hưởng.
Nhưng chiến tranh không chỉ lấy đi sự sống; nó còn để lại những vết sẹo, những nỗi đau kéo dài suốt đời. Không chỉ có những liệt sĩ ngã xuống nơi chiến trường, trên mảnh đất này, còn có những thương binh, bệnh binh từ chiến trường mang trên mình những di chứng không bao giờ phai. Có người phải chịu những cơn đau dai dẳng theo suốt đời, mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức không ngủ được. Có người phải chống nạng từng bước, nhưng bước đi của họ vẫn đầy mạnh mẽ. Có người dù sức khỏe suy giảm nhưng vẫn tham gia công tác xã hội, vẫn lao động vun đắp đời sống gia đình, vẫn là tấm gương để con cháu noi theo. Và còn có người thậm chí là mất đi một phần cơ thể, nhưng chưa bao giờ họ mất đi tinh thần kiên cường. Họ sống, họ lao động, họ cống hiến tiếp tục cho đời sống cộng đồng. Mỗi ngày đối với họ là một cuộc chiến mới – cuộc chiến chống lại đau đớn, nỗi nhớ đồng đội và quá khứ đã qua. Nhưng nụ cười vẫn nở trên môi, ánh mắt vẫn sáng lên niềm tin vào tương lai, bởi họ biết rằng chính cuộc sống hòa bình hôm nay là phần thưởng vô giá mà thế hệ trước đã đánh đổi. Những con người ấy là minh chứng sống cho nghị lực phi thường và khát vọng không ngừng vươn lên, là nguồn cảm hứng để các thế hệ hôm nay hiểu rằng hy sinh chưa bao giờ là vô nghĩa.
Bên cạnh những người trực tiếp chiến đấu, còn biết bao con người thầm lặng khác đã góp phần làm nên sức mạnh của Tân Phú. Họ là những bà mẹ tảo tần vừa nuôi con vừa nuôi cả ý chí của cách mạng. Là những người nông dân một tay cày cuốc, một tay che chở cho bộ đội. Là những cô gái ngày đêm chuẩn bị lương thực, từng chiếc áo cho người ra trận. Là những đứa trẻ nhỏ bé nhưng thông minh và dũng cảm, trở thành giao liên trong những thời khắc ngặt nghèo. Họ không cầm súng, nhưng trái tim, tấm lòng và công sức của họ lại là điểm tựa vững chắc, là sức mạnh âm thầm nhưng quyết liệt, giúp cho những người đứng nơi tuyến đầu giành được thắng lợi. Không có họ, không có sức mạnh của dân, sẽ không có bất kỳ chiến thắng nào. Sự hy sinh âm thầm ấy, dù không được ghi trong bia mộ hay danh sách liệt sĩ, nhưng đã khắc sâu vào mảnh đất Tân Phú, thấm vào từng cánh đồng, từng con đường, từng mái nhà.
Thế hệ trẻ Tân Phú hôm nay, đứng trước những điều kiện tốt hơn, nhưng cũng đối diện với trách nhiệm lớn lao hơn. Hòa bình là nền móng, nhưng chính họ sẽ là người xây dựng những tầng cao của tương lai. Họ không chiến đấu bằng súng đạn, nhưng chiến đấu bằng tri thức, bằng lòng nhân ái, bằng sự tử tế, bằng ý chí và khát vọng đóng góp cho quê hương. Hòa bình là nền móng, nhưng chính những thế hệ này sẽ là người xây lên những tầng cao của tương lai. Một xã hội văn minh, phát triển không thể thiếu những con người có lý tưởng đẹp, có trái tim ấm và có tinh thần cống hiến như cha anh ngày trước. Mỗi việc làm, mỗi đóng góp, mỗi hành động tử tế đều là cách để tri ân và nối dài tinh thần cống hiến của thế hệ đi trước. Tri ân họ không chỉ là việc của một ngày, một buổi lễ. Mà tri ân là hành động kéo dài mãi mãi trong đời sống của mỗi con người. Mỗi nén hương thắp lên trong nghĩa trang không chỉ là nghi thức mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm. Mỗi căn nhà tình nghĩa được xây dựng cũng là cách để xã ghi dấu lòng nhân văn. Mỗi chương trình, mỗi hoạt động hỗ trợ người có công đều là sự tiếp nối của tư tưởng đạo lý “uống nước nhớ nguồn”. Và trong từng việc làm ấy, trái tim của cộng đồng như ấm lên thêm lần nữa vì họ đang thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng đối với những người không còn hiện diện nhưng luôn sống trong lòng dân.
Từ sự tri ân ấy, xin đại diện thế hệ hôm nay xin thề sẽ gìn giữ giá trị của hòa bình, sống xứng đáng, tiếp nối tinh thần hy sinh và cống hiến. Tân Phú sẽ luôn trân trọng quá khứ, bảo vệ hiện tại, và xây dựng tương lai. Sẽ sống xứng đáng. Sẽ nỗ lực từng ngày. Sẽ không để bất kỳ hy sinh nào trở nên vô nghĩa. Trong dòng chảy thời gian, lòng tri ân này sẽ mãi được truyền đi, như ánh sáng nhẹ nhàng nhưng bền bỉ của một ngọn nến thiêng.
Tổ quốc ghi công.
Nhân dân ghi nhớ.
Tân Phú đời đời biết ơn và kính ngưỡng.
Khi bước đi trên những con đường hôm nay, chúng ta cảm nhận sâu sắc rằng hòa bình chính là món quà quý giá, món quà vô giá mà có tiền cũng chẳng mua được. Khi nhìn những mùa lúa trổ bông, ta hiểu rằng chúng không chỉ được nuôi dưỡng bằng nước, bằng phù sa, mà còn bằng tình yêu của những người đã khuất. Khi nhìn vào ánh mắt yên bình của trẻ nhỏ, ta cảm nhận được rằng hòa bình này là món quà mà thế hệ trước đã không ngừng chiến đấu để trao tặng cho thế hệ ngày nay. Mỗi bước chân của thế hệ hôm nay đều đặt trên phần đất đã thấm bao giọt máu của người xưa. Mỗi ánh mắt yên bình của trẻ thơ là lời nhắc nhở rằng mọi nỗ lực hôm nay đều phải xứng đáng với những gì mà ông cha ta đã để lại. Và vì thế, dù xã hội có thay đổi, dù mảnh đất Tân Phú có bước nhanh đến đâu trên con đường phát triển, lòng biết ơn ấy sẽ mãi như ngọn lửa không bao giờ tắt. Một ngọn lửa không rực cháy nhưng âm ỉ bền bỉ, soi sáng cho mọi thế hệ về trách nhiệm sống đẹp, sống xứng đáng, sống có lý tưởng. Vì vậy, mà lòng biết ơn phải đi đôi với hành động. Phải chăm chỉ học tập, lao động năng suất, cống hiến hết mình và giữ gìn những giá trị thiêng liêng của quê hương Tân Phú nói riêng, đất nước nói chung.
Hôm nay, khi ta cúi đầu trước vong linh các liệt sĩ, trước những người mẹ Việt Nam anh hùng, khi nắm lấy bàn tay những thương binh, bệnh binh, là lúc mà ta hiểu rằng giữa bao đổi thay của cuộc đời, có những giá trị không bao giờ phai. Đó là lòng yêu nước, là sự hy sinh, là tình nghĩa và là nhân cách – những giá trị đã làm nên linh hồn của một quê hương.
Xin gửi đến những người đã ngã xuống lời tri ân sâu thẳm nhất từ trái tim của người dân Tân Phú. Những anh hùng không còn hiện diện bằng hình hài nhưng sống mãi bằng tinh thần. Xin biết ơn những thương binh, bệnh binh đã vượt qua nỗi đau để sống tiếp hành trình đẹp đẽ của đời mình. Xin kính cẩn trước những người mẹ, người cha đã trao cho đất nước điều thiêng liêng nhất. Xin cảm ơn tất cả những con người đã âm thầm cống hiến, dù tên tuổi không được nhắc đến, nhưng công lao của họ được khắc trong lòng đất và trong lòng người. Công lao của mọi người sẽ được khắc sâu trong trái tim của mỗi con người và trong nhịp sống hằng ngày của người dân trên xã Tân Phú.
Ngày nay, khi Tân Phú từng ngày phát triển, những con đường được mở rộng, những trường học mọc lên, những khu dân cư nhộn nhịp hơn, lòng biết ơn đối với các thế hệ đi trước càng được khắc sâu. Mỗi công trình, mỗi mùa màng, mỗi thành quả lao động là minh chứng sống động rằng hòa bình, ấm no, hạnh phúc. Và sự phát triển hôm nay cũng không tự nhiên mà có. Chúng được vun đắp từ những giọt mồ hôi, từ những nỗi đau mất mát, từ những sự hy sinh của biết bao con người. Bởi vậy khi càng phát triển, quê hương càng hiểu rằng sự phát triển ấy được xây trên nền tảng của bao điều thiêng liêng. Không có máu xương của cha anh, không có nỗi nhọc nhằn của những người dân đi trước, sẽ chẳng thể có được những mùa màng yên bình hôm nay. Vì vậy, việc tri ân không chỉ là nghi lễ hằng năm, mà là trách nhiệm kéo dài trong đời sống, là hành động hằng ngày để gìn giữ cội nguồn, để truyền cảm hứng và nhắc nhở thế hệ trẻ rằng họ đang sống trên mảnh đất đã được đánh đổi bằng xương máu của những chiến sĩ.



