Cuộc trở về trong lặng im
Không có tiếng reo mừng. Không có vòng tay đoàn tụ.
Chỉ có chiếc xe dừng lại trước ngõ.
Và một chiếc quan tài phủ cờ.
Người mẹ bước ra. Không khóc. Không ngã quỵ.
Chỉ đứng rất lâu… nhìn.
“Con tôi… về rồi.”
Ba chữ “về rồi” — mà sao đau đến thế.
Đó là một cuộc trở về.
Nhưng không phải trở về để sống.
Khoảnh khắc ấy, cả làng im lặng.
Bởi ai cũng hiểu — có những mất mát không thể nói thành lời.
Chiến tranh kết thúc bằng chiến thắng.
Nhưng trong nhiều gia đình, nó kết thúc bằng sự vĩnh viễn chia ly.



