CUỘC VÂY ÉP CHIẾN LƯỢC TẠI KHE SANH NĂM 1968: TRẬN CHIÊN ĐẤU DƯỚI HẦM HÀO CỦA CÁC CHIẾN SĨ BỘ BINH SƯ ĐOÀN 304
Ký ức kiên cường của người chiến sĩ bộ binh Sư đoàn 304 trong chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh. Cuộc bám trụ giao thông hào dưới làn mưa bom, bão đạn rải thảm của không quân Mỹ nhằm siết chặt vòng vây, buộc đối phương phải rút chạy khỏi căn cứ tà quân sự chiến lược.
Đầu năm 1968, song song với cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân, Bộ Tổng tư lệnh quân đội ta mở chiến dịch Đường 9 - Khe Sanh (Quảng Trị). Đây là một thung lũng lòng chảo được quân đội Mỹ xây dựng thành một tập đoàn cứ điểm phòng ngự kiên cố, nhằm ngăn chặn tuyến chi viện từ Bắc vào Nam của ta. Tại đây, Mỹ bố trí lực lượng lính thủy đánh bộ sừng sỏ nhất cùng hệ thống hỏa lực pháo binh khổng lồ, được yểm trợ tối đa bởi pháo đài bay B-52 rải thảm ngày đêm.
Để đối phó với hệ thống phòng thủ hiện đại này, các sư đoàn chủ lực của ta, trong đó có Sư đoàn 304, đã áp dụng chiến thuật "vây, lấn, tấn, phá". Không tiến công ồ ạt trên mặt đất trống, các chiến sĩ dùng xẻng bộ binh ngày đêm đào hàng ngàn mét giao thông hào, xé rách các bãi mìn, bò sát vào tận hàng rào bảo vệ của căn cứ địch. Ông Lê Cao Đài, khi ấy là một chiến sĩ bộ binh tuổi đôi mươi, chính là người đã trực tiếp cầm xẻng đào hào, bám trụ trận tuyến ngột ngạt ấy.
Lối tác chiến "vây lấn" tại Khe Sanh là một thử thách tột cùng về lòng dũng cảm. Hệ thống giao thông hào của ta bò đến đâu, máy bay và pháo binh Mỹ tập trung dội bom cày xới đến đó. Có những đoạn hào vừa đào xong ban đêm, ban ngày đã bị bom đánh sập, đất đá chôn vùi cả chiến sĩ bên dưới. Người lính bộ binh vừa phải chiến đấu đánh bại các đợt nới vây của lính thủy đánh bộ Mỹ, vừa phải liên tục đào bới để giữ thông suốt con đường tiến công dưới lòng đất.
Ông Lê Cao Đài nhớ lại trận đánh ác liệt vào cuối tháng 3 năm 1968 tại cao điểm 689. Phân đội của ông nhận lệnh chốt giữ một đoạn hào tiền tiêu cách hàng rào địch chưa đầy 100 mét. Địch huy động máy bay phản lực lao xuống ném bom xăng, bom nổ rền vang làm không khí đặc quánh, khét lẹt. Sức ép từ các quả nổ khiến tai ông chảy máu, đầu óc quay cuồng.
Ngay khi loạt bom vừa dứt, một trung đội lính Mỹ hung hãn từ trong căn cứ tràn ra nổ súng đánh úp hòng chiếm lại đoạn hào. Trong làn khói bụi mù mịt, ông Đài cùng 3 đồng đội còn sống sót dũng cảm bật dậy, bám chắc bệ chiến đấu. Ông bắn găm từng loạt đạn AK, đồng thời liên tiếp ném lựu đạn bẻ gãy mũi tiến công của giặc, buộc chúng phải tháo chạy ngược về đồn. Trận chốt giữ ngoan cường ấy đã bảo vệ vững chắc bàn đạp cho đại quân ta chuẩn bị cho đòn tiến công quyết định.
Sau gần 6 tháng bị vây ép nghẹt thở, mất lối tiếp tế đường bộ và luôn bị đe dọa từ những con đường hào bí ẩn dưới lòng đất, quân đội Mỹ rơi vào thế trận sa lầy nghiêm trọng tại Khe Sanh. Trước áp lực quá lớn và nguy cơ bị tiêu diệt hoàn toàn, ngày 9 tháng 7 năm 1968, quân Mỹ buộc phải phá hủy khí tài, mở cuộc rút lui chiến lược khỏi tập đoàn cứ điểm này, đánh dấu một thất bại quân sự nặng nề của họ tại chiến trường Đường 9.
Hòa bình trở lại, cựu chiến binh Lê Cao Đài trở về quê nhà với cơ thể mang nhiều vết thương nhẹ và huân chương chiến công trên ngực áo. Ông sống giản dị, tích cực đóng góp cho công tác địa phương. Câu chuyện về những đêm thức trắng đào hào, bám trụ "địa ngục trần gian" Khe Sanh năm xưa của ông mãi là minh chứng cho trí tuệ và ý chí quyết chiến, quyết thắng của quân đội ta.


