Cuộc vượt ngục "Xuyên lòng đất" tại địa ngục Phú Quốc
Các cháu ạ, nhà tù Phú Quốc ngày ấy được mệnh danh là "địa ngục trần gian". Địch dùng đủ mọi cực hình dã man nhất như đóng đinh vào xương, chuồng cọp kẽm gai, hay nung người trên vỉ sắt để khuất phục ý chí người cộng sản. Nhưng chúng không thể ngờ rằng, ngay dưới chân chúng, những người tù gầy gò, chỉ còn da bọc xương, lại đang thực hiện một kỳ tích: Đào một đường hầm vượt ngục bằng chính những chiếc thìa ăn cơm.
Bác là người trực tiếp tham gia đào hầm tại Phân khu B2. Chúng bác không có xẻng, không có máy móc, chỉ có những chiếc thìa sắt mài nhọn và những chiếc cặp lồng cơm hỏng. Cứ đêm xuống, khi lính canh bắt đầu lơi lỏng, một nhóm anh em lại thay nhau xuống ngách hầm bí mật dưới nền nhà giam để đào. Đất đào lên được chia nhỏ, giấu vào ống quần, túi áo rồi đổ vào hố xí hoặc rải ra sân mỗi khi đi lao động. Không gian dưới hầm hẹp đến mức chỉ đủ một người bò, không khí đặc quánh, mùi mồ hôi và đất lở khiến nhiều lúc anh em ngất xỉu.
Bác nhớ nhất đêm mưa năm 1969, sau 6 tháng kiên trì "kiến tha lâu đầy tổ", đường hầm dài hơn 120 mét đã xuyên qua 7 lớp rào kẽm gai để thông ra rừng già. Đêm ấy, 21 anh em lần lượt chui qua con đường tối tăm ấy để tìm về với tự do. Khi bò ra khỏi cửa hầm, chạm vào lá rừng thấm đẫm sương đêm, bác đã khóc vì biết mình còn sống. Cuộc vượt ngục ấy là minh chứng hùng hồn nhất rằng: Không có xiềng xích nào có thể giam cầm được khát vọng tự do và ý chí sắt đá của con người.


