Cuối năm 1966, địch tung một Tiểu đoàn biệt kích rừng xanh Mỹ đánh phá dài ngày vào căn cứ Long Vĩnh, Trường Long Hòa.
Cuối năm 1966, địch tung một Tiểu đoàn biệt kích rừng xanh Mỹ đánh phá dài ngày vào căn cứ Long Vĩnh, Trường Long Hòa. Bọn này được trang bị rất hiện đại, được huấn luyện tốt, có sức chịu đựng cao và am tường địa hình địa vật tại địa phương… cứ âm thầm len lỏi vào các khu rừng để phát hiện và đánh phá vào các cơ quan, đơn vị vũ trang và các kho tàng của Bến tiếp nhận vũ khí B 22. Phương châm của chúng là bí mật di chuyển, áp sát mục tiêu, nổ súng chính xác, giải quyết chiến trường nhanh gọn, rồi
Cuối năm 1966, địch tung một Tiểu đoàn biệt kích rừng xanh Mỹ đánh phá dài ngày vào căn cứ Long Vĩnh, Trường Long Hòa. Bọn này được trang bị rất hiện đại, được huấn luyện tốt, có sức chịu đựng cao và am tường địa hình địa vật tại địa phương… cứ âm thầm len lỏi vào các khu rừng để phát hiện và đánh phá vào các cơ quan, đơn vị vũ trang và các kho tàng của Bến tiếp nhận vũ khí B 22. Phương châm của chúng là bí mật di chuyển, áp sát mục tiêu, nổ súng chính xác, giải quyết chiến trường nhanh gọn, rồi bí mật di chuyển trước khi ta kịp triển khai lực lượng đối phó. Chúng chia thành từng tốp nhỏ, độc lập hoạt động nhưng giữ cự ly không quá xa để có thể liên lạc, hỗ trợ nhau trong chiến đấu. Cứ thế, chúng vạch rừng mà tiến, chà đi xát lại trên địa bàn Trường Long Hòa, Long Vĩnh. Hơn một tháng nằm lại giữa rừng, tiểu đoàn biệt kích rừng xanh đã gây cho ta nhiều tổn thất, nhất là những ngày đầu ta bị bất ngờ. Tuy nhiên, nhờ tinh thần cảnh giác cao của cán bộ chiến sĩ và nhân dân địa phương, ta lần theo được dấu vết của chúng, tổ chức một số trận đánh vào giữa đội hình chúng. Bên cạnh đó, các bãi trái cùng hệ thống vũ khí thô sơ được bố trí khắp nơi buộc chúng phải co cụm lại, đi theo những tuyến đường nhất định, hiệu quả đánh phá không cao. Những cánh rừng ngập mặn mênh mông 3 xã Long Vĩnh, Trường Long Hòa, Hiệp Thạnh đã che khuất tầm mắt địch, bảo vệ vùng căn cứ và nhân dân.
Nổi bật nhất tại địa bàn huyện Duyên Hải thời điểm này là phong trào địa phương quân, du kích bắn hạ máy bay, bắn chìm tàu chiến, gây cho địch nhiều thiệt hại. Tại Hiệp Thạnh, sau một cuộc đấu tranh chính trị của quần chúng thắng lợi trở về, địch hèn hạ cho 2 máy bay khu trục bay theo ném bom trả thù. Để bảo vệ đoàn người tay không, Xã đội phó Nguyễn Văn Khen (Sáu Khen) cùng du kích xã nổ súng, bắn rơi 01 máy bay khu trục. Tên phi công chết khi rơi theo máy bay. Ta thu 04 khẩu tiểu pháo 20 mm. Chiếc còn lại hoảng sợ quay đầu bay trối chết về Trà Vinh. Sau trận này, quân dân xã Hiệp Thạnh được Đoàn Chủ tịch Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam Việt Nam tặng Huân chương Quân công hạng Nhất và lá cờ có dòng chữ “Hiệp Thạnh kiên cường”, riêng đồng chí Nguyễn Văn Khen được tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Ba. Tại Trường Long Hòa và Long Vĩnh, du kích hai xã vừa phối hợp vừa thi đua bắn rơi 05 máy bay, bao gồm 01 chiếc phản lực F 105, 02 chiếc trực thăng, 01 máy bay trinh sát L 19 và 01 máy bay chiến đấu mô hốc.



