Bài viết

"CƯỜI TƯƠI RÓI ĐỂ GIA ĐÌNH BIẾT MÌNH CÒN SỐNG" (1)

Quảng Trị22/01/2026XÃ ĐOÀN HẢI LĂNG (XÃ ĐOÀN HẢI LĂNG)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hai bức ảnh, nhưng cùng một người.Đây là nụ cười của "chiến sĩ Lê Xuân Chinh" được đăng trên báo Nhân dân đúng ngày 2/9/1972.

Bức ảnh tươi rói của chàng thanh niên chạc đôi mươi này hiện được lưu giữ tại bảo tàng Thành cổ Quảng Trị. Những tưởng trong bức ảnh là nụ cười vui mừng vì "được lên báo", nhưng với người chiến sĩ còn chưa biết liệu có ngày mai, liệu còn sống được tới ngày về với người thân, làng xóm thì đó là nụ cười "báo tin". Rằng: Mẹ ơi, con còn sống.Nhớ về 81 ngày đêm rực lửa tại Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm ấy, ký ức về những người đồng đội lại ùa về bên cựu binh Lê Xuân Chinh. Từng tấc đất thành cổ thấm đẫm máu xương đồng đội, song nỗi đau ấy không khiến ông gục ngã; trái lại, càng thôi thúc ông chiến đấu kiên cường hơn.Đó không chỉ là niềm tin của riêng ông, mà còn là niềm tin của hàng triệu người con đất Việt, ngày đêm chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.Rời quân ngũ, song vào mỗi dịp tháng 7 hằng năm, cựu binh 72 tuổi và những người bạn cùng chiến đấu lại "hành quân" về Quảng Trị để thắp hương, cúng cơm cho đồng đội. Ông tâm niệm, sẽ còn đi, còn trở lại cho đến khi sức khỏe không còn cho phép, chỉ để được thắp nén hương cho đồng chí, đồng đội của mình đã nằm lại.Chúc ông có thật nhiều sức khỏe với nụ cười tươi rói để tiếp tục hành trình truyền cảm hứng với những câu chuyện kháng chiến đầy tự hào của mình và đồng đội

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn