CUỘN BĂNG GẠC DÍNH MÁU VÀ LỜI HỨA DƯỚI CHÂN CẦU KHÁNH KHÊ Nhân chứng kể lại: Cô y tá dã chiến Lê Thị Hòa (Cựu quân y Sư đoàn 337)
CUỘN BĂNG GẠC DÍNH MÁU VÀ LỜI HỨA DƯỚI CHÂN CẦU KHÁNH KHÊ
Nhân chứng kể lại: Cô y tá dã chiến Lê Thị Hòa (Cựu quân y Sư đoàn 337)
Bối cảnh lịch sử: Trận chiến bảo vệ cầu Khánh Khê (Lạng Sơn) vào đầu tháng 3 năm 1979 diễn ra vô cùng khốc liệt nhằm ngăn chặn mũi xe tăng địch tiến sâu vào nội địa.
"Trạm phẫu dã chiến nằm sát mép sông, mảnh pháo dập liên hồi làm sập cả góc hầm. Chiều ngày 4 tháng 3, một chiến sĩ trẻ bị mảnh đạn cối phạt sâu vào đùi được khênh vào. Thuốc tê đã hết, tôi phải dùng cuộn băng gạc dã chiến cuối cùng, thấm nước muối loãng để lau sạch vết thương cho anh.
Anh đau đến mức hai tay bám chặt vào thành tre của cáng thương, mồ hôi vã ra như tắm nhưng tuyệt nhiên không rên một tiếng. Nhìn vào mắt tôi, anh nói thào thào: 'Chị băng chặt cho em, băng để em còn đứng lên ra giữ cầu, anh em ngoài kia ngã nhiều quá'. Cuộn băng gạc thời hoa lửa trắng tinh nhanh chóng nhuốm đỏ máu xuân của người lính. Lời nói gan góc ấy bám theo tôi suốt cuộc đời y nghiệp, nhắc nhở tôi về một thế hệ lính dũng cảm, coi việc giữ đất hơn cả mạng sống của chính mình."



