Cuộn Chỉ Màu Của Cô Gái Hậu Phương
Cuộn Chỉ Màu Của Cô Gái Hậu Phương
Nhân chứng kể: Cô Nguyễn Thị Tuyết (Cựu TNXP Đại đội 551, tổng đội 55, Hà Tĩnh)
"Con gái ra chiến trường gian khổ, thiếu thốn trăm bề, nhưng trong ba lô lúc nào cũng giấu một góc nhỏ cho sự điệu đà. Tài sản quý nhất của tôi ngày ấy là cuộn chỉ khâu nhiều màu (xanh, đỏ, vàng) do mẹ tôi bọc trong giấy nến gửi từ quê vào Ngã ba Đồng Lộc. Cuộn chỉ ấy là cứu cánh cho những chiếc áo quân phục rách vai, những chiếc mũ tai bèo sờn vành của cả tiểu đội nữ TNXP chúng tôi.
Mỗi tối sau ca trực san lấp hố bom đầy hiểm nguy, dưới ánh đèn dầu lạc tù mù, mấy chị em lại quây quầy bên bệ đất hào, mượn nhau cuộn chỉ để vá áo. Chúng tôi không chỉ vá lành những vết rách do gai rừng cào, mà còn khéo léo thêu thêm một nhành hoa nhỏ nơi góc ngực áo, một đôi chim bồ câu nơi góc chiếc khăn tay dã chiến.
Cuộn chỉ màu nhỏ bé ấy gieo vào lòng chúng tôi một niềm lạc quan kỳ diệu. Nó nhắc nhở những cô gái tuổi mười tám rằng chiến tranh có thể tàn bạo, nhưng nét đẹp, lòng yêu đời và tình yêu hậu phương thì không một quả bom nào của giặc có thể hủy diệt được."



