Bài viết

Cuộn Dây Đồng Giữa Làn Pháo Kích

Khi đường dây liên lạc bị đứt và thiếu dây nối, Lâm đã dũng cảm dùng chính cơ thể mình làm vật dẫn điện để Việt kịp truyền lệnh chỉ huy. Nhờ sự hy sinh của Lâm, trận đánh đã thắng lợi. Tình đồng chí ở đây là sự hóa thân, sẵn sàng làm nhịp cầu cho đồng đội và tập thể vượt qua hiểm nguy.

Lâm Đồng16/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tại cao điểm 101 trong chiến dịch mùa hè năm 1972, LâmViệt có nhiệm vụ giữ vững đường dây điện thoại từ hầm chỉ huy đến các trận địa pháo. Pháo địch dập xuống dữ dội khiến đường dây liên tục bị đứt. Mỗi lần dây đứt, một trong hai người phải lao ra khỏi hầm giữa làn mưa đạn để nối lại.

Trong đợt pháo kích thứ ba, dây lại đứt. Việt định nhảy ra thì Lâm giữ tay bạn lại:
  • "Để tao! Lần trước mày ra rồi, lần này đến lượt tao. Mày ở lại trực máy, có tín hiệu là báo ngay cho chỉ huy!"

Lâm vừa lao đi được một đoạn thì một quả pháo nổ gần đó. Việt nghe thấy một tiếng hét nhỏ rồi im bặt. Tín hiệu trên máy vẫn chưa có. Không thể chờ đợi, Việt băng mình ra ngoài. Anh thấy Lâm đang nằm gục bên hố bom, tay vẫn nắm chặt hai đầu dây điện bị đứt lìa. Mảnh pháo đã găm trúng chân Lâm, nhưng anh không hề buông dây.Vì đoạn dây bị chém nát mất một khoảng dài, không đủ để nối lại, Lâm đã dùng hai tay mình nắm chặt hai đầu dây, dùng chính cơ thể để làm vật dẫn điện.
  • "Việt... bật máy đi... truyền lệnh đi..." – Lâm nghiến răng ra lệnh, cơ thể anh co rúm lại mỗi khi có dòng điện tín hiệu chạy qua.

Việt vừa khóc vừa áp máy vào tai. Mệnh lệnh hiệp đồng chiến đấu được truyền đi thông suốt nhờ "cây cầu sống" là cơ thể của Lâm. Trận đánh thắng lợi, quân ta giữ vững cao điểm. Lâm được đưa đi cấp cứu kịp thời nhưng đôi tay anh đã bị bỏng điện và mảnh pháo để lại những vết sẹo vĩnh viễn.Nhiều năm sau, khi hòa bình, mỗi lần hai người gặp lại, ông Việt đều nắm lấy đôi bàn tay đầy sẹo của ông Lâm. Ông Việt bảo:
  • "Mạch máu của đơn vị năm ấy đã chảy qua chính trái tim ông đấy, Lâm ạ."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn