CUỘN DÂY GIỮA RỪNG SÂU
Ký ức về lần đầu tiên bác Lê Văn Bách tham gia kéo đường dây thông tin qua một cánh rừng lớn, nơi từng mét dây đều mang ý nghĩa quan trọng đối với việc giữ liên lạc giữa các đơn vị.
Thời gian trôi qua thật nhanh.
Từ những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ đến nay đã là mấy chục năm.
Mái tóc của bác Lê Văn Bách đã bạc trắng.
Những bước chân không còn nhanh nhẹn như thuở còn trẻ.
Nhưng mỗi khi nhắc đến những năm tháng làm nhiệm vụ thông tin liên lạc, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm xúc động đặc biệt.
Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.
Đối với bác Bách, cuộn dây thông tin đầu tiên được kéo giữa rừng sâu là ký ức không thể nào quên.
Năm ấy, bác vừa tròn mười chín tuổi.
Rời quê hương Quảng Bình để lên đường nhập ngũ.
Từ một chàng trai quen với những cánh đồng quê và cuộc sống bình dị, bác bắt đầu làm quen với môi trường quân đội đầy kỷ luật.
Sau thời gian huấn luyện, bác được phân công về đơn vị thông tin liên lạc.
Đó là công việc thầm lặng nhưng giữ vai trò vô cùng quan trọng.
Bởi trong chiến tranh, thông tin liên lạc chính là mạch máu nối liền các đơn vị với nhau.
Một mệnh lệnh được truyền đi đúng lúc có thể giúp hoàn thành nhiệm vụ.
Một đường dây bị gián đoạn có thể ảnh hưởng đến cả một kế hoạch lớn.
Chính vì vậy, những người lính thông tin luôn phải làm việc với tinh thần trách nhiệm cao nhất.
Một buổi sáng đầu mùa khô, đơn vị nhận nhiệm vụ kéo tuyến dây mới xuyên qua một khu rừng rộng lớn.
Đó cũng là lần đầu tiên bác Bách trực tiếp tham gia công việc này.
Trên vai mỗi người là một phần cuộn dây nặng.
Ngoài ra còn có các dụng cụ phục vụ việc lắp đặt và kiểm tra tín hiệu.
Đường đi không hề bằng phẳng.
Những con dốc nối tiếp nhau.
Những tán cây rậm rạp che kín ánh mặt trời.
Có những đoạn mọi người phải cúi thấp người để đi qua.
Có những đoạn phải men theo sườn đồi trơn trượt.
Từng bước chân đều cần sự cẩn thận.
Trong suốt hành trình, người đi đầu mở đường.
Những người phía sau lần lượt kéo dây.
Công việc tưởng như đơn giản nhưng đòi hỏi sự phối hợp rất chặt chẽ.
Nếu dây bị xoắn.
Nếu bị mắc vào cành cây.
Hoặc bị kéo quá căng.
Tất cả đều phải dừng lại để xử lý.
Bác Bách khi ấy còn trẻ nên luôn cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.
Mồ hôi thấm đẫm lưng áo.
Đôi vai đau nhức vì mang vác nặng.
Nhưng bác không hề than vãn.
Bởi nhìn những người đồng đội lớn tuổi hơn vẫn miệt mài làm việc, bác tự nhủ mình phải cố gắng nhiều hơn.
Đến giữa trưa, cả tổ tranh thủ nghỉ ngơi dưới một gốc cây lớn.
Mỗi người lấy phần cơm nắm mang theo ra ăn.
Bữa cơm đơn giản chỉ có ít muối vừng.
Nhưng ai cũng ăn ngon lành.
Giữa núi rừng, được ngồi cạnh đồng đội đã là một niềm vui.
Sau ít phút nghỉ ngơi, công việc lại tiếp tục.
Cuộn dây dần được kéo dài hơn.
Những điểm nối lần lượt được hoàn thiện.
Tuyến thông tin từng bước hình thành giữa đại ngàn.
Buổi chiều hôm đó, khi đoạn dây cuối cùng được hoàn tất, mọi người bắt đầu kiểm tra tín hiệu.
Khoảnh khắc chiếc máy phát ra tín hiệu thông suốt, cả tổ đều vui mừng.
Đó là thành quả của một ngày lao động vất vả.
Đối với bác Bách, cảm giác ấy vô cùng đặc biệt.
Lần đầu tiên bác hiểu rõ giá trị công việc mà mình đang làm.
Không trực tiếp cầm súng chiến đấu ngoài mặt trận.
Nhưng từng mét dây được kéo hôm ấy cũng đang góp phần phục vụ cho cuộc kháng chiến.
Nhiều năm sau, khi nhớ lại lần đầu tiên kéo đường dây giữa rừng sâu, bác vẫn nhớ rõ từng khuôn mặt đồng đội.
Nhớ những bước chân lặng lẽ dưới tán rừng.
Nhớ cảm giác hồi hộp khi chờ tín hiệu đầu tiên được truyền đi.
Bác thường mỉm cười và nói:
“Ngày ấy chúng tôi không nghĩ mình đang làm điều gì lớn lao. Chúng tôi chỉ cố gắng để các đơn vị luôn giữ được liên lạc với nhau.”
Và ký ức về cuộn dây đầu tiên giữa rừng sâu vẫn mãi là một phần không thể nào quên trong cuộc đời người lính thông tin Lê Văn Bách.



