Cựu chiến binh

CUỘN DÂY KHÔNG GỌI TÊN AI

Một buổi chiều mưa năm 1970, bác Lê Thị Thông cùng tổ thông tin đi kiểm tra tuyến dây sau pháo kích ở Mặt trận A. Trên đường về, bác mất đi một đồng đội thân thiết vì mảnh bom sót lại. Cuộn dây thông tin trong tay bỗng trở nên nặng trĩu. Đó là lần đầu tiên bác hiểu sâu sắc cái giá của hai chữ “hoàn thành nhiệm vụ”.

Thanh Hóa25/12/2025Lê Thị Lan (CHI ĐOÀN TRƯỜNG MẦM NON HOẰNG ĐẠO)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều rừng A mưa dầm. Nước từ tán cây rơi xuống thành những sợi dài, lạnh buốt. Tổ thông tin ba người của đơn vị F530 được lệnh kiểm tra lại tuyến dây vừa bị pháo kích. Đường đi quen thuộc, nhưng sau bom, không còn gì là quen nữa.

Bác Thông đi giữa, tay giữ cuộn dây, mắt nhìn xuống đất để tránh mảnh bom còn nóng.
“Bom nổ rồi nhưng đất rừng còn nguy hiểm lắm.” – bác kể.

Khi gần về đến điểm trú quân, một tiếng nổ khô khốc vang lên. Đồng đội đi trước trúng mảnh bom còn sót lại, ngã xuống ngay mép suối cạn. Mọi thứ diễn ra quá nhanh. Không kịp gọi tên, không kịp nói lời gì.

Người viết dừng lại rất lâu ở khoảnh khắc ấy. Giữa rừng sâu, không có khăn liệm, chỉ có tấm tăng phủ vội. Bác Thông ngồi lặng, tay vẫn nắm cuộn dây chưa kịp đặt xuống.
“Lúc đó tôi không khóc được. Cổ nghẹn cứng.”

Sau khi báo cáo, tổ thông tin vẫn phải hoàn thành việc nối dây. Tín hiệu phải thông trước khi trời tối.
“Anh ấy nằm đó, còn mình thì tiếp tục làm việc. Chiến tranh là vậy.” – bác nói, giọng trầm đi.

Tối hôm ấy, khi trở về hầm, bác mới lặng lẽ khóc. Không thành tiếng. Nước mắt thấm vào chiếc áo đã sờn vai. Cuộn dây thông tin đặt bên cạnh, im lặng, không gọi tên ai, nhưng bác biết, nó mang theo cả phần đời của người đã nằm lại rừng A.

Nhiều năm sau, bác vẫn nhớ rất rõ buổi chiều mưa ấy. Không phải vì tiếng nổ, mà vì cảm giác lần đầu tiên mất một người đi cùng mình trên chính con đường quen thuộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn