CUỘN DÂY THÉP BÊN DÒNG THẠCH HÃN
CUỘN DÂY THÉP BÊN DÒNG THẠCH HÃN
Nhân chứng kể lại: Bác Nguyễn Tiến Phong (Cựu chiến sĩ công binh, Trung đoàn 219)
"Trong chiến dịch bảo vệ Thành cổ Quảng Trị mùa hè đỏ lửa năm 1972, dòng sông Thạch Hãn trở thành con đường máu nối giữa bờ Bắc (hậu phương tiếp tế) và bờ Nam (nơi các chiến sĩ đang bám trụ thành cổ). Để giúp các xuồng vận chuyển thương binh và đạn dược không bị dòng nước xiết cuốn trôi và tránh pháo bầy của địch, đơn vị công binh chúng tôi có nhiệm vụ căng một sợi dây cáp thép ngầm xuyên qua lòng sông.
Đêm ngày 20 tháng 7, pháo địch nã liên tục làm đứt phăng sợi dây cáp chính. Tôi và đồng chí dũng, quê Hải Dương, được giao nhiệm vụ vác cuộn dây thép mới nặng hơn ba mươi ký nhảy xuống lòng sông để nối lại đường cáp. Nước sông lạnh ngắt, đục ngầu, sặc nức mùi thuốc súng và khói bom.
Địch liên tục bắn pháo sáng và ném lựu đạn xuống lòng sông để ngăn chặn đặc công của ta. Sức ép của các vụ nổ dưới nước khiến lồng ngực chúng tôi đau nhói, tai lùng bùng. Dũng bị một mảnh pháo phạt trúng vai, máu loang ra dòng nước xiết. Nhưng cậu vẫn dùng tay còn lại ôm chặt đầu dây cáp, đẩy tôi về phía bờ bên kia: 'Anh Phong, nhanh lên! Xuồng thương binh sắp qua rồi, bằng mọi giá phải cột chặt dây vào cọc thép!'.
Tôi ngậm ngùi, dùng hết sức bình sinh bơi sải qua lòng sông, cột chặt mối cáp vào chiếc cọc sắt đóng sâu bên bờ thành cổ. Sợi dây thép thời hoa lửa đêm ấy đã giữ vững trục giao thông huyết mạch, đưa hàng trăm thương binh về tuyến sau an toàn. Sự hy sinh của Dũng và các đồng đội đã hòa vào dòng sông Thạch Hãn, viết nên một huyền thoại bất tử về những người lính mở đường."


