Cuốn Lịch Bỏ Túi
Năm 1973, ông Nguyễn Văn Khánh 23 tuổi, công tác tại một đơn vị hậu cần đóng quân gần khu vực rừng núi. Công việc của ông là quản lý lương thực, tiếp nhận hàng tiếp tế và hỗ trợ các đơn vị hành quân đi qua. Cuộc sống nơi đơn vị thiếu thốn đủ điều. Nhưng những người lính trẻ khi ấy vẫn giữ những thói quen rất giản dị. Trong tổ của ông Khánh có anh Lưu Văn Hiển, quê Hải Hưng. Anh Hiển có một cuốn lịch bỏ túi nhỏ. Ngày nào anh cũng xé một tờ. Mặt sau nhiều trang lịch được anh dùng để ghi chép. Hôm thì ghi: "Đơn vị nhận thêm hàng tiếp tế." Hôm khác lại viết: "Trời mưa lớn." Có hôm chỉ vài chữ ngắn: "Nhớ nhà." Ông Khánh từng cười: — "Anh ghi kỹ vậy để làm gì?" Anh Hiển đáp: — "Để sau này còn nhớ mình đã sống những ngày thế nào." Một buổi chiều cuối năm. Đơn vị nhận được ít quà gửi từ hậu phương. Không nhiều. Chỉ vài chiếc khăn tay. Ít bánh kẹo. Và vài lá thư. Tối hôm ấy. Ông Khánh thấy anh Hiển ngồi dưới ánh đèn dầu. Lật cuốn lịch. Viết thêm một dòng. "Hôm nay nhận thư nhà." Viết xong. Anh ngồi yên rất lâu. Nhiều năm sau chiến tranh kết thúc. Trong lần gặp lại đồng đội cũ. Ông Khánh hỏi: — "Cuốn lịch ngày ấy còn không?" Anh Hiển cười. Đi vào nhà. Một lát sau trở ra với chiếc hộp gỗ cũ. Bên trong. Cuốn lịch nhỏ vẫn còn. Đã ngả màu vàng. Những trang cuối cùng vẫn chưa xé hết. Ông Khánh cầm cuốn lịch trên tay. Nhìn những dòng chữ cũ. Thời gian đã đi rất xa. Nhưng có những điều giản dị của thời hoa lửa vẫn ở lại nguyên vẹn. Như một dòng ghi vội. Một ngày mưa. Một lần nhận thư. Hay chỉ là vài chữ ngắn ngủi viết bởi một người lính trẻ năm nào. Để rồi nhiều năm sau nhìn lại, người ta biết rằng mình đã từng đi qua một thời tuổi trẻ thật đặc biệt.



