Cuốn Lịch Bỏ Túi Và Ngày Hẹn Trở Về
Một cuốn lịch bỏ túi nhỏ bé đã giúp người lính đếm từng ngày xa quê và lưu giữ lời hẹn đoàn tụ với gia đình trong những năm tháng chiến tranh.
Ông Nguyễn Văn Tùng kể rằng trước ngày lên đường nhập ngũ năm 1970, người chị gái đã tặng ông một cuốn lịch bỏ túi nhỏ vừa bằng lòng bàn tay. Chị ông dặn: — Mỗi ngày qua đi, em hãy đánh dấu một lần. Rồi sẽ đến ngày hòa bình, ngày em trở về. Nghe lời chị, ông Tùng luôn mang cuốn lịch trong túi áo ngực. Sau mỗi ngày làm nhiệm vụ, ông lại dùng bút chì đánh một dấu nhỏ vào góc trang lịch. Những năm ấy, ông công tác trong đơn vị vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc thường xuyên phải hành quân đêm, vượt đèo, lội suối và đối mặt với nhiều gian khổ. Có những tháng trời, đơn vị liên tục cơ động qua nhiều khu vực khác nhau. Mỗi khi nhớ nhà, ông lại mở cuốn lịch ra xem. Những dấu bút chì nối tiếp nhau khiến ông cảm nhận rõ thời gian đang trôi và ngày đoàn tụ đang đến gần hơn. Trong tổ vận tải có anh Trần Đức Vinh, một chiến sĩ trẻ quê ở Nam Định. Anh thường đùa: — Tùng giữ cuốn lịch kỹ hơn giữ lương khô. Ông chỉ cười: — Vì trong đó có cả hy vọng của tôi. Một buổi tối năm 1972, sau khi hoàn thành nhiệm vụ, anh em ngồi nghỉ bên bìa rừng. Mọi người chuyền tay nhau xem cuốn lịch của ông Tùng. Có người lấy bút đánh dấu thêm một ngày rồi nói: — Lại gần ngày chiến thắng hơn rồi. Câu nói khiến cả tổ bật cười. Từ đó, mỗi khi có dịp nghỉ ngơi, việc xem cuốn lịch trở thành một thói quen nhỏ của đơn vị. Đến cuối năm 1973, cuốn lịch đã kín đặc những dấu bút chì. Các trang giấy sờn mép vì được mở ra nhiều lần. Nhưng ông vẫn nâng niu như một báu vật. Ngày đất nước hoàn toàn thống nhất, khi nhận tin vui, ông Tùng mở cuốn lịch ra và đánh dấu thêm một vòng tròn lớn vào ngày hôm ấy. Đó là dấu mốc mà ông đã chờ đợi suốt nhiều năm. Nhiều năm sau, trong buổi gặp mặt cựu chiến binh, ông mang theo cuốn lịch cũ. Những người đồng đội từng ngồi bên nhau giữa rừng sâu xúc động khi nhìn thấy những trang giấy đã ngả màu. Ông Tùng nói: — Đây không chỉ là cuốn lịch của riêng tôi. Trong đó có cả tuổi trẻ, niềm tin và những ước mơ của một thế hệ. Đối với ông, cuốn lịch bỏ túi là minh chứng cho ý chí và nghị lực của người lính thời hoa lửa. Nó nhắc nhớ rằng dù chiến tranh có kéo dài và gian khổ đến đâu, niềm tin vào ngày hòa bình và ngày trở về vẫn luôn là nguồn động viên lớn lao giúp họ vững bước trên mọi chặng đường.



