CUỐN NHẬT KÝ BÊN DÒNG SÔNG LA NGÀ
"Cuốn nhật ký bên dòng sông La Ngà" là câu chuyện về nữ Thanh niên xung phong Trần Thị Mai, người đã dành trọn tuổi thanh xuân cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Qua ký ức của ông Nguyễn Văn Đức, hình ảnh cô gái trẻ hiện lên với lòng yêu nước, tinh thần lạc quan và sự hy sinh cao đẹp giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Trong chiếc tủ gỗ cũ kỹ của gia đình, ông Nguyễn Văn Đức vẫn lưu giữ một cuốn sổ đã ngả màu vàng theo năm tháng.
Đó là cuốn nhật ký của người đồng đội thân thiết – Trần Thị Mai.
Ông kể rằng năm 1974, khi mới mười chín tuổi, Mai tham gia lực lượng Thanh niên xung phong hoạt động tại khu vực La Ngà.
Mai là người nhỏ nhắn, luôn nở nụ cười tươi dù cuộc sống nơi chiến trường vô cùng gian khổ.
Ban ngày, cô cùng đồng đội mở đường, vận chuyển lương thực, thuốc men.
Ban đêm, dưới ánh đèn dầu leo lét, Mai thường ghi lại những dòng nhật ký về cuộc sống, đồng đội và ước mơ hòa bình.
Một lần, ông Đức tò mò hỏi:
"Mai này hòa bình rồi, Mai muốn làm gì?"
Mai cười:
"Em muốn trở thành cô giáo. Em muốn dạy trẻ em đọc chữ để không ai phải sống trong cảnh nghèo khó và chiến tranh nữa."
Những dòng chữ trong cuốn nhật ký luôn tràn đầy niềm tin như thế.
Thế nhưng chiến tranh không cho phép ai lựa chọn số phận của mình.
Một đêm cuối năm 1974, đơn vị nhận nhiệm vụ vận chuyển gấp thuốc men đến một căn cứ đang có nhiều thương binh.
Con đường phải đi qua vô cùng nguy hiểm vì địch thường xuyên tuần tra và đánh phá.
Khi đoàn đang vượt qua một khu vực trọng điểm, tiếng bom bất ngờ vang lên.
Đất đá tung mù mịt.
Nhiều người bị thương.
Giữa lúc hỗn loạn, Mai phát hiện một thùng thuốc quan trọng bị văng xuống hố bom.
Biết rằng nếu số thuốc ấy không được chuyển đến nơi kịp thời, nhiều thương binh sẽ gặp nguy hiểm, cô lập tức lao xuống hố bom để lấy lại.
Đúng lúc ấy, một đợt oanh kích tiếp theo xảy ra.
Đồng đội chỉ kịp nghe tiếng Mai gọi lớn:
"Phải mang thuốc đến cho các anh!"
Khi khói bụi tan đi, Mai đã nằm lại mãi mãi trên mảnh đất chiến trường.
Số thuốc được đưa đến căn cứ an toàn.
Nhiều thương binh đã được cứu sống.
Sau ngày đất nước thống nhất, trong lúc thu dọn tư trang của Mai, đồng đội tìm thấy cuốn nhật ký.
Ở những trang cuối cùng, cô viết:
"Nếu một ngày nào đó tôi không trở về, tôi mong đất nước sẽ hòa bình, trẻ em được đến trường và mọi người được sống hạnh phúc."
Mỗi lần đọc lại những dòng chữ ấy, ông Đức đều nghẹn ngào.
Ông nói:
"Mai không kịp trở thành cô giáo như em từng mơ ước. Nhưng sự hy sinh của em đã góp phần để hàng triệu trẻ em Việt Nam hôm nay được cắp sách đến trường."
Ngày nay, bên dòng sông La Ngà hiền hòa, cuộc sống đã đổi thay rất nhiều.
Những cây cầu mới nối đôi bờ.
Những ngôi trường khang trang mọc lên.
Và trong ký ức của những người đồng đội năm xưa, cô gái Thanh niên xung phong Trần Thị Mai vẫn mãi là bông hoa đẹp nhất của tuổi trẻ Việt Nam thời hoa lửa.


