CUỐN NHẬT KÝ GIỮA CHIẾN TRƯỜNG
Năm 1967, một nữ bác sĩ trẻ rời miền Bắc vào chiến trường miền Nam.
Năm 1967, một nữ bác sĩ trẻ rời miền Bắc vào chiến trường miền Nam.
Tên chị là Đặng Thùy Trâm.
Khi ấy chị còn rất trẻ.
Chị làm công việc của một bác sĩ tại chiến trường Đức Phổ, Quảng Ngãi.
Công việc của chị không phải là cầm súng trực tiếp chiến đấu. Nhưng mỗi ngày, chị phải đối diện với thương binh, bệnh tật, bom đạn và cái chết.
Có những đêm, tiếng bom vẫn vang lên bên ngoài trong khi bên trong trạm xá, những người bị thương cần được cứu chữa.
Thùy Trâm phải quyết định ai cần cấp cứu trước, ai có khả năng cứu chữa, làm thế nào để giữ được mạng sống của những người lính trong điều kiện thiếu thốn.
Trong những ngày tháng ấy, chị viết nhật ký.
Những trang nhật ký không chỉ có những câu chuyện về chiến tranh.
Có lúc chị nhớ gia đình.
Có lúc chị buồn.
Có lúc chị hoang mang.
Có lúc chị tự hỏi liệu mình có đủ sức tiếp tục hay không.
Nhưng sau tất cả, chị vẫn tiếp tục công việc của mình.
Điều làm nên sức mạnh của Đặng Thùy Trâm chính là chị không phải một con người không biết sợ.
Chị cũng biết đau, biết nhớ, biết buồn.
Nhưng chị vẫn lựa chọn ở lại.
Sau khi chị hy sinh, cuốn nhật ký của chị được một người lính Mỹ giữ lại. Nhiều năm sau, cuốn nhật ký được trao lại cho gia đình chị và được công bố.
Những trang viết của một cô gái Việt Nam giữa chiến tranh đã khiến rất nhiều người xúc động.
Bởi người đọc nhận ra rằng phía bên kia chiến tuyến cũng là những con người có tình cảm, có gia đình, có ước mơ.
Đặng Thùy Trâm trở thành biểu tượng của một thế hệ trí thức trẻ đã đem tuổi thanh xuân của mình vào chiến trường.



