Cuốn nhật ký không ai đọc được
Cuốn nhật ký không ai đọc được
Trong một lần dọn lại lán cũ, đơn vị tìm thấy một cuốn nhật ký.
Trang giấy còn nguyên, chữ viết đều đặn… nhưng không ai đọc được.
Đó không phải tiếng Việt, cũng không phải ký hiệu quân sự.
Như một thứ mật mã riêng.
Người ta đoán là của một chiến sĩ đã hy sinh.
Nhiều người thử giải, nhưng đều thất bại.
Cuối cùng, họ quyết định giữ lại như một kỷ vật.
Nhiều năm sau, một cựu binh quay lại thăm chiến trường xưa. Khi nhìn thấy cuốn nhật ký, ông lặng người.
Ông nói:
“Đây là chữ của Hùng.”
Mọi người hỏi:
“Chữ gì vậy?”
Ông cười buồn:
“Chữ… của hai người.”
Hóa ra, Hùng và người yêu từng tạo ra một hệ ký hiệu riêng để viết thư cho nhau, vì sợ bị lộ thông tin.
Mỗi ký hiệu là một kỷ niệm, một câu chuyện riêng.
Trang đầu tiên viết:
“Hôm nay anh lại đi xa…”
Trang cuối cùng:
“Nếu em đọc được… nghĩa là anh đã về.”
Nhưng người yêu anh… không bao giờ nhận được cuốn nhật ký.
Và cuốn nhật ký… không bao giờ được đọc đúng nghĩa của nó.


