CUỐN NHẬT KÝ KHÔNG TÊN
Trong một ngăn tủ cũ của bảo tàng, có một cuốn nhật ký mỏng, bìa đã sờn, không ghi tên người viết. Những dòng chữ nắn nót kể lại cuộc sống của một chiến sĩ trẻ giữa rừng sâu, từ bữa ăn vội vàng đến những đêm hành quân không ngủ. Không có những lời lẽ lớn lao, cuốn nhật ký chỉ ghi lại những điều rất đời: nỗi nhớ nhà, niềm vui khi nhận được tin chiến thắng, và cả nỗi sợ trước mỗi trận đánh. Nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến người đọc lặng đi. Trang cuối cùng dừng lại giữa chừng, không có lời kết
Trong một ngăn tủ cũ của bảo tàng, có một cuốn nhật ký mỏng, bìa đã sờn, không ghi tên người viết. Những dòng chữ nắn nót kể lại cuộc sống của một chiến sĩ trẻ giữa rừng sâu, từ bữa ăn vội vàng đến những đêm hành quân không ngủ.
Không có những lời lẽ lớn lao, cuốn nhật ký chỉ ghi lại những điều rất đời: nỗi nhớ nhà, niềm vui khi nhận được tin chiến thắng, và cả nỗi sợ trước mỗi trận đánh. Nhưng chính sự giản dị ấy lại khiến người đọc lặng đi.
Trang cuối cùng dừng lại giữa chừng, không có lời kết. Người chiến sĩ ấy đã không viết tiếp được nữa.
Cuốn nhật ký không tên, nhưng nó mang trong mình tên gọi chung của cả một thế hệ: thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh trong thời hoa lửa để đất nước có ngày hôm nay.


