Cuốn Sách Không Có Tên
Tựa đề: Cuốn Sách Không Có Tên
Năm 1972, trong một căn phòng nhỏ của thư viện xã, có một kệ sách bị bỏ quên ở góc khuất. Bụi phủ dày, nhiều cuốn đã bong gáy, vài cuốn mất trang, nhưng không ai dọn đi.
Người giữ thư viện là cô Hạnh.
Cô trẻ, ít nói, và luôn có thói quen sắp lại sách dù chẳng mấy ai mượn. Với cô, mỗi cuốn sách giống như một người đã từng kể chuyện, dù có bị lãng quên thì vẫn đáng được đứng thẳng.
Một buổi chiều mưa, có một cậu bé bước vào thư viện.
Cậu tên Long.
Long không đến để đọc sách. Cậu chỉ đứng trú mưa, áo ướt, tóc dính nước, tay cầm một mảnh giấy nhàu nát.
“Cháu ngồi đây được không?” cậu hỏi.
Hạnh gật đầu.
Long ngồi xuống ghế gỗ cũ, mắt nhìn quanh kệ sách. Không có cuốn nào cậu quen.
“Ở đây có sách nào dễ đọc không cô?” cậu hỏi.
Hạnh suy nghĩ một lúc rồi đưa cho cậu một cuốn cũ, bìa không còn chữ rõ.
“Cuốn này chưa có ai mượn lâu rồi,” cô nói.
Long mở ra.
Trang đầu không có tên sách. Trang thứ hai cũng không. Chỉ có những dòng chữ viết tay, hơi nghiêng, như của một người đã viết rất vội:
“Nếu ai đọc được những dòng này, hãy tiếp tục thay tôi.”
Không có thêm gì nữa.
Long nhìn cô:
“Sách này kể gì vậy cô?”
Hạnh lắc đầu:
“Cô cũng không biết. Nó đã ở đây từ trước khi cô làm việc ở thư viện.”
Long lật thêm vài trang. Một số trang trống, một số có những đoạn chữ rời rạc—như nhật ký, nhưng không đầy đủ:
“Hôm nay trời rất nóng…”
“Chúng tôi đi qua một con đường dài…”
“Không biết ngày mai còn viết được không…”
Không có kết thúc.
Long khép sách lại.
“Người viết đâu rồi cô?”
Hạnh im lặng một lúc lâu, rồi nói:
“Có những cuốn sách không biết kết thúc ở đâu. Vì người viết đã không kịp viết tiếp.”
Long không nói gì nữa.
Cậu giữ cuốn sách trong tay rất lâu, như sợ nó biến mất.
Từ hôm đó, mỗi lần đến thư viện, Long lại mở cuốn sách không tên ấy. Cậu không đọc nhanh, chỉ đọc từng đoạn rời rạc.
Có hôm, cậu hỏi:
“Nếu không có tên thì sao biết là sách gì?”
Hạnh trả lời:
“Thì mình tự đọc để hiểu nó là gì.”
Năm 1974, thư viện xã được chuyển sang một căn nhà mới. Nhiều sách bị đóng thùng, dọn đi. Kệ sách cũ chuẩn bị bỏ lại.
Hạnh đứng nhìn rất lâu.
“Cô giữ lại cuốn đó nhé,” Long nói.
Hạnh gật đầu.
“Vì sao?” cô hỏi.
Long suy nghĩ rồi đáp:
“Vì nó giống như chưa nói xong.”
Hạnh mỉm cười.
Cuốn sách không tên được đặt vào thùng cuối cùng.
Mùa xuân 1975, chiến tranh kết thúc.
Thư viện mở lại, rộng hơn, sáng hơn. Sách mới được mang về nhiều hơn trước.
Nhưng Hạnh vẫn giữ lại cuốn sách cũ.
Một ngày, Long trở lại thư viện sau một thời gian dài không đến.
Cậu giờ đã lớn hơn.
“Cuốn sách đó còn không cô?” cậu hỏi.
Hạnh đưa cho cậu.
Cuốn sách vẫn vậy—không tên, không kết thúc.
Long mở ra.
Ở trang cuối, lần đầu tiên có thêm chữ mới.
Không phải chữ cũ.
Mà là nét chữ của Hạnh:
“Nếu ai đọc được đến đây, hãy biết rằng có những câu chuyện không cần kết thúc để được nhớ.”
Long nhìn cô.
“Cô viết thêm à?”
Hạnh gật đầu:
“Không phải để kết thúc nó. Chỉ để nó không bị bỏ quên.”
Long khép sách lại.
Không ai biết câu chuyện trong đó bắt đầu từ đâu, và cũng không cần biết nó sẽ đi đến đâu nữa.
Vì đôi khi, điều quan trọng không phải là câu chuyện kết thúc thế nào.
Mà là vẫn còn người tiếp tục mở nó ra để đọc.



