Bài viết

“Cuốn sổ của người lính”

Ninh Bình26/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều muộn, làng nhỏ chìm trong màu khói bếp. Bà Tư lại ra đầu ngõ, nơi có cây bàng già, ngóng người đưa thư như mọi ngày. Từ khi con trai bà – Mạnh – ra chiến trường, căn nhà vắng hẳn tiếng cười. Mạnh là lính thông tin. Công việc của anh là giữ cho những dòng tin không bị đứt đoạn giữa bom đạn. Trong ba lô của anh luôn có một cuốn sổ nhỏ, nơi anh viết những lá thư chưa kịp gửi về nhà. “Má ơi, ở đây gian khổ nhưng con vẫn ổn. Đêm Trường Sơn nhiều sao lắm, con nhìn mà nhớ mái nhà mình…” – nét chữ anh đều đặn, giản dị. Những lá thư hiếm hoi đến được tay bà Tư đều đã nhàu vì mưa rừng. Bà đọc đi đọc lại, như thể mỗi lần đọc là được gặp lại con. Một ngày, người đưa thư ghé vào. Nhưng lần này, không phải thư. Ông trao cho bà một chiếc túi vải nhỏ. Trong đó là cuốn sổ của Mạnh. Bà run run mở ra. Những trang giấy dừng lại ở một dòng chưa kịp viết hết: “Ngày mai con lại lên đường…” Không có nước mắt nào bật ra ngay lúc ấy. Bà chỉ ngồi lặng, tay vuốt nhẹ từng trang giấy như chạm vào chính con mình. Tối hôm đó, bếp lửa vẫn cháy. Bà Tư đặt cuốn sổ bên cạnh, khẽ nói: “Má biết con chưa bao giờ rời xa.” Ngoài kia, gió thổi qua hàng bàng, xào xạc như tiếng ai gọi. Chiến tranh đã lấy đi nhiều thứ, nhưng không thể lấy đi tình yêu và ký ức. Và ở đâu đó, giữa những con đường đầy lửa đạn, những dòng thư chưa gửi vẫn âm thầm kể lại một thời tuổi trẻ đã sống trọn vẹn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
“Cuốn sổ của người lính” | Câu chuyện thời hoa lửa