Cuốn sổ của tình anh em”
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về chiến tranh của ông bà, cha mẹ vẫn còn được nhắc nhớ đến hôm nay. Trong đó, em rất xúc động khi được nghe câu chuyện về những người con thương binh, liệt sĩ – những người đã gắn bó với nhau như anh em ruột thịt suốt nhiều năm qua.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện về chiến tranh của ông bà, cha mẹ vẫn còn được nhắc nhớ đến hôm nay. Trong đó, em rất xúc động khi được nghe câu chuyện về những người con thương binh, liệt sĩ – những người đã gắn bó với nhau như anh em ruột thịt suốt nhiều năm qua.
Trong một buổi gặp mặt, Ban liên lạc đã mang ra một cuốn sổ cũ đã úa màu theo thời gian. Trong cuốn sổ ấy ghi rõ từ năm 1990 đến nay, mỗi năm ai trở về dự họp mặt và đóng góp bao nhiêu tiền vào quỹ chung. Nhìn từng trang sổ, em cảm nhận được tình yêu thương và trách nhiệm của mọi người dành cho nhau.
Ông Đỗ Văn Hà, Trưởng ban liên lạc, chia sẻ rằng mỗi người một hoàn cảnh, có người khá giả, có người còn khó khăn nên mọi người đã cùng nhau lập quỹ. Quỹ ấy dùng để tổ chức gặp mặt, dâng mâm cơm tưởng nhớ cha mẹ đã hy sinh và giúp đỡ những người bị bệnh, có hoàn cảnh khó khăn. Đặc biệt, năm nay các anh chị còn tổ chức đấu giá bức ảnh ngôi nhà sàn – nơi ngày xưa tất cả đã từng sống chung – để gây thêm quỹ.
Nếu không tận mắt chứng kiến cảnh những người con thương binh, liệt sĩ ôm chầm lấy nhau, rơi nước mắt khi gặp lại sau nhiều năm xa cách, em sẽ không thể hiểu vì sao họ vẫn luôn tìm về bên nhau mỗi dịp 27 tháng 7. Đó là những cái ôm của tình anh em không thể nào phai nhạt.
Xuyến xúc động nói rằng tình cảm ấy đã ăn sâu vào máu thịt, và việc quay về hay giúp đỡ nhau là trách nhiệm mà ai cũng tự thấy trong lòng mình. Chiến tranh có thể lấy đi nhiều thứ, nhưng lại khiến những con người này trở thành anh em của nhau.
Ngày 27 tháng 7 hằng năm với họ vừa là ngày nhắc nhớ nỗi đau mồ côi, vừa là ngày của tình yêu thương và sự gắn bó bền chặt suốt ba mươi bảy năm qua.


