CUỐN SỔ ĐOÀN VIÊN VÀ CUỐN NHẬT KÝ NGƯỜI LÍNH
Có người từng nói: “Mỗi thế hệ thanh niên đều có một cuốn sổ để viết nên tuổi trẻ của mình.” Với tôi hôm nay là cuốn sổ đoàn viên màu xanh, còn với thế hệ cha anh năm xưa là những cuốn nhật ký đã úa màu khói lửa.
Trong một buổi sinh hoạt chuyên đề của Đoàn, tôi được nghe kể về liệt sĩ Trần Minh – một đoàn viên ưu tú của quê hương. Anh lên đường nhập ngũ khi vừa tròn mười chín tuổi. Trước lúc đi, Bí thư Chi đoàn đã trao cho anh chiếc huy hiệu Đoàn và dặn: “Dù ở đâu, em vẫn là người đoàn viên của tuổi trẻ Việt Nam.”
Suốt những năm tháng ở chiến trường, anh luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ. Trong đó không chỉ có lịch công tác, sơ đồ hành quân mà còn có những dòng nhật ký rất đời thường:
“Hôm nay đơn vị nhận thêm ba đoàn viên mới. Giữa rừng Trường Sơn, chúng tôi vẫn tổ chức kết nạp Đoàn. Lá cờ đỏ được treo trên thân cây, lời hứa của tuổi trẻ vang lên giữa tiếng gió rừng…”
Đọc đến đó, tôi thấy sống mũi cay cay. Hóa ra ngay cả giữa chiến tranh, tổ chức Đoàn vẫn là nơi nuôi dưỡng lý tưởng, tiếp thêm niềm tin cho những người trẻ.
Trang cuối của cuốn nhật ký ghi ngày 22 tháng 3 năm 1975:
“Chiến thắng đang rất gần. Nếu tôi không trở về, mong các đoàn viên sau này sẽ tiếp tục xây dựng đất nước bằng tri thức và trái tim.”
Đó cũng là trang viết cuối cùng. Anh Minh đã hy sinh trong một trận đánh trước ngày toàn thắng chưa đầy một tháng.
Nhiều năm sau, cuốn nhật ký được đồng đội trao lại cho gia đình. Hôm tôi được tận tay xem bản sao của cuốn sổ ấy trong phòng truyền thống của huyện, bên cạnh là cuốn sổ đoàn viên của thế hệ hôm nay. Hai cuốn sổ khác nhau về màu sắc, về thời đại, nhưng cùng viết chung một điều: lý tưởng sống đẹp của tuổi trẻ Việt Nam.
Là một đoàn viên Đoàn TNCS Hồ Chí Minh, tôi hiểu rằng chúng tôi không còn phải viết tuổi trẻ bằng bom đạn. Chúng tôi sẽ viết bằng những giờ học miệt mài, những công trình thanh niên, những hoạt động tình nguyện và khát vọng cống hiến.
Cuốn nhật ký của người lính đã khép lại, nhưng cuốn sổ đoàn viên của chúng tôi vẫn đang mở. Mỗi việc tốt hôm nay chính là một dòng tiếp nối bản hùng ca của thời hoa lửa.



