Cuốn sổ ghi tên đồng đội Bác lấy từ tủ sách ra một cuốn sổ nhỏ đã sờn mép.
Bác lấy từ tủ sách ra một cuốn sổ nhỏ đã sờn mép.
Bên trong chỉ ghi tên.
Từng dòng.
Từng người.
Không có địa chỉ.
Không có chức vụ.
Chỉ là những cái tên.
Tôi hỏi:
"Sao bác không ghi thêm gì?"
Bác khẽ đáp:
"Không cần."
"Tôi nhớ từng người."
Sau chiến tranh, mỗi khi biết tin một đồng đội mất vì tuổi già hay bệnh tật, bác lại lặng lẽ đánh một dấu chấm nhỏ bên cạnh tên.
Có những trang giấy gần kín dấu chấm.
Bác nhìn cuốn sổ rồi nói:
"Giờ đến lượt chúng tôi già rồi."
"Mai này, có lẽ cũng sẽ có ai đó đánh thêm một dấu chấm."
Tôi chợt thấy cuốn sổ ấy không chỉ lưu giữ tên người.
Nó lưu giữ cả một thế hệ đã đi qua chiến tranh và dành trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.


