Bài viết

CUỐN SỔ KHÔNG CÓ TÊN

Lào Cai02/07/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bản Hồ (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Bản Hồ)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu tháng Ba, Đoàn xã phát động phong trào "Mỗi đoàn viên – Một việc tốt mỗi tuần". Không có lễ phát động rầm rộ, không có khẩu hiệu treo khắp nơi. Mỗi người chỉ được phát một cuốn sổ nhỏ màu xanh, bìa trơn, không ghi tên.

Bí thư Đoàn xã nói:

"Cuốn sổ này không phải để báo cáo thành tích. Nó chỉ dành cho chính các bạn."

Quân mở cuốn sổ, trang đầu chỉ có một dòng chữ:

"Điều tốt đẹp nhất là điều được làm bằng cả tấm lòng."

Tuần đầu tiên, nhiều đoàn viên còn băn khoăn không biết phải viết gì. Có người nghĩ rằng việc tốt phải là điều thật lớn lao.

Riêng Hạnh chỉ ghi một dòng ngắn:

"Dắt một cụ già qua đường."

Trang sau:

"Ở lại sau buổi họp để rửa cốc nước."

Rồi:

"Đến thăm một đoàn viên bị ốm."

Những việc rất nhỏ.

Có hôm, Hạnh mở cuốn sổ mà không viết được gì. Cô chợt nhận ra cả tuần mình quá bận, đi học rồi đi làm thêm, nhưng chưa một lần chủ động giúp ai.

Điều đó khiến cô suy nghĩ nhiều hơn bất kỳ lời nhắc nhở nào.

Ba tháng sau, trong buổi sinh hoạt định kỳ, Bí thư Đoàn xã bất ngờ đặt một chiếc hộp giữa hội trường.

Anh nói:

"Hôm nay, ai muốn thì hãy bỏ cuốn sổ của mình vào đây. Tôi sẽ không đọc tên, cũng không chấm điểm. Chúng ta chỉ cùng nhau đọc những việc tốt đã được viết."

Những cuốn sổ lần lượt được đặt vào hộp.

Một đoàn viên đọc ngẫu nhiên một trang:

"Đưa em nhỏ bị lạc về với mẹ."

Trang khác:

"Xin lỗi vì đã nói nóng với bạn."

Một trang nữa:

"Nhặt một túi rác trên bờ kênh khi không ai yêu cầu."

Không có câu chuyện nào thật lớn.

Không có việc nào được trao giấy khen.

Nhưng cả hội trường lặng đi.

Mỗi dòng chữ đều là một mảnh ghép của lòng tử tế.

Đến cuối buổi, Quân mở cuốn sổ của mình. Có một trang vẫn còn để trống.

Anh định viết cho đủ.

Rồi lại khép cuốn sổ.

Anh tự nhủ:

"Trang giấy này không cần lấp đầy bằng lời. Nó cần được lấp đầy bằng hành động vào ngày mai."

Một năm sau, phong trào kết thúc.

Những cuốn sổ được trao lại cho từng người.

Nhiều trang giấy đã ố vàng.

Có trang chỉ viết vài dòng.

Có trang kín đặc chữ.

Nhưng tất cả đều ghi lại một điều giống nhau: hành trình trưởng thành của những người trẻ không được đo bằng những việc phi thường, mà bằng những điều tử tế được lặp lại mỗi ngày.

Quân cất cuốn sổ vào ngăn tủ.

Anh tin rằng nhiều năm sau, khi mở lại, điều khiến mình mỉm cười sẽ không phải là nét chữ năm xưa, mà là cảm giác đã từng sống hết mình cho những điều bình dị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn