Cuốn Sổ Nhỏ Bọc Vải Dù
Ông Hoàng Đức Thắng là một cựu chiến sĩ trinh sát từng hoạt động tại chiến trường Tây Nguyên trong những năm cuối của cuộc kháng chiến. Câu chuyện được xây dựng dựa trên những ký ức về tình đồng đội, niềm tin và những ước mơ bình dị của người lính thời hoa lửa.
Mùa mưa năm 1974. Rừng Tây Nguyên chìm trong những cơn mưa dài bất tận. Đường hành quân trơn trượt. Quần áo lúc nào cũng ướt sũng. Trong ba lô của chiến sĩ Hoàng Đức Thắng có một vật mà anh luôn giữ gìn cẩn thận hơn cả lương khô hay thuốc men. Đó là một cuốn sổ nhỏ được bọc bằng mảnh vải dù màu xanh. Cuốn sổ ấy không ghi kế hoạch tác chiến. Không ghi mật khẩu liên lạc. Nó chứa những câu chuyện về đồng đội. Mỗi khi đơn vị dừng chân nghỉ ngơi, Thắng lại ghi vài dòng. Người thì thích hát dân ca. Người nhớ nghề thợ mộc ở quê. Người mơ sau hòa bình sẽ mở một lớp học cho trẻ em nghèo. Anh sợ rằng một ngày nào đó chiến tranh kết thúc, những câu chuyện ấy sẽ bị thời gian cuốn mất. Trong tiểu đội có chiến sĩ tên Quý. Quý ít nói nhưng rất ham đọc sách. Anh luôn mang theo một cuốn truyện đã sờn gáy. Một tối trú mưa dưới mái lán, Quý hỏi Thắng: "Sau này nếu còn sống, cậu định làm gì?" Thắng suy nghĩ một lúc rồi đáp: "Tôi muốn viết lại những gì chúng ta đã trải qua." Quý cười: "Vậy nhớ viết cả tên tôi nhé." Hai người cùng bật cười giữa tiếng mưa rơi. Nhưng chiến tranh không phải lúc nào cũng cho con người thời gian để thực hiện những dự định. Ít tháng sau, trong một nhiệm vụ trinh sát, đơn vị gặp phải tình huống nguy hiểm. Quý là người ở lại chặn địch để đồng đội rút lui an toàn. Khi mọi người quay lại tìm, anh đã không còn nữa. Đêm hôm đó, Thắng mở cuốn sổ. Dưới ánh đèn pin yếu ớt, anh viết: "Ngày 12 tháng 9 năm 1974. Quý đã ở lại phía sau để chúng tôi được tiếp tục đi tới. Cậu ấy từng muốn trở thành thủ thư của làng." Những dòng chữ bị nhòe đi bởi nước mưa và cả nước mắt. Chiến tranh kết thúc vào năm sau. Thắng trở về quê hương. Trong hành trang của anh vẫn còn cuốn sổ nhỏ bọc vải dù. Nhiều trang đã ố vàng. Một số dòng chữ gần như không đọc được nữa. Nhưng anh vẫn giữ nó như báu vật. Hai mươi năm sau, trong một buổi gặp mặt cựu chiến binh, ông Thắng mang cuốn sổ ra cho mọi người xem. Những cái tên năm xưa lần lượt được đọc lên. Có người còn sống. Có người đã đi xa. Có người không còn thân nhân. Nhưng khi những dòng chữ ấy được đọc lại, mọi người có cảm giác như những người đồng đội cũ vẫn đang ngồi bên cạnh. Một người bạn xúc động nói: "Nhờ cuốn sổ này mà chúng ta không bị lãng quên." Ông Thắng khẽ vuốt bìa sổ đã sờn cũ. Ông hiểu rằng chiến tranh đã lấy đi rất nhiều điều. Nhưng ký ức về những con người đã sống, chiến đấu và hy sinh cùng nhau thì cần được gìn giữ. Bởi một dân tộc không chỉ được làm nên từ những chiến thắng lớn lao. Mà còn từ những câu chuyện nhỏ bé của những con người bình dị. Ý nghĩa câu chuyện Câu chuyện ca ngợi tình đồng đội và giá trị của ký ức lịch sử. Cuốn sổ nhỏ không chỉ lưu giữ tên tuổi của những người lính mà còn lưu giữ những ước mơ, tình cảm và cuộc đời của cả một thế hệ đã đi qua thời hoa lửa. Nó nhắc nhở các thế hệ sau biết trân trọng hòa bình và ghi nhớ những hy sinh của cha ông.



