Khác

Cuốn sổ nhỏ của Người Lính Lê Sỹ Giang

Cuốn sổ nhỏ của Người Lính Lê Sỹ Giang

Thanh Hóa10/03/2026xã Thiệu Trung (xã Thiệu Trung)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Các bạn đoàn viên, thanh niên thân mến, hôm nay tôi muốn kể cho các bạn nghe một câu chuyện nhỏ về một người lính trẻ trong những năm tháng chiến tranh.

Câu chuyện không phải về một chiến công lớn hay một trận đánh nổi tiếng, mà là câu chuyện về một cuốn sổ nhỏ chứa đựng cả tuổi trẻ và ước mơ của một người lính. Trong một đơn vị bộ đội năm ấy có một người lính trẻ tên là Lê Sỹ Giang. Anh nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Ngày rời quê lên đường, mẹ anh tiễn con ra đầu làng, bà không có gì quý giá để cho con mang theo ngoài một chiếc khăn tay và vài lời dặn giản dị rằng phải sống mạnh mẽ, phải thương đồng đội như anh em trong nhà. Trong ba lô của Giang lúc đó còn có một cuốn sổ nhỏ mà anh luôn giữ rất cẩn thận. Đó là cuốn sổ anh mua từ trước ngày nhập ngũ với suy nghĩ đơn giản là sẽ ghi lại những điều mình trải qua trong quãng đời người lính. Những ngày đầu hành quân, đơn vị của Giang đi qua nhiều cánh rừng sâu, nhiều con suối và những con đường đất đỏ gập ghềnh. Cuộc sống của người lính rất gian khổ: hành quân suốt ngày, ngủ võng giữa rừng, bữa cơm nhiều khi chỉ là nắm cơm và ít muối vừng. Nhưng mỗi khi có thời gian nghỉ ngơi, nhất là vào buổi tối khi mọi người ngồi quanh bếp lửa, Giang lại lấy cuốn sổ nhỏ ra viết vài dòng. Có hôm anh ghi lại chặng đường hành quân dài: “Hôm nay đơn vị vượt qua một con suối lớn, nước chảy mạnh nhưng mọi người vẫn giúp nhau sang bờ an toàn.” Có hôm anh viết về tình đồng đội: “Anh em trong đơn vị luôn chia cho nhau từng miếng lương khô, dù ai cũng đói và mệt.” Cũng có những dòng rất giản dị: “Đêm nay rừng rất yên tĩnh, ngồi gác mà tự nhiên nhớ nhà quá.” Cuốn sổ dần dần đầy lên theo thời gian, mỗi trang giấy là một kỷ niệm của tuổi trẻ nơi chiến trường. Có một lần Giang viết về ước mơ của mình sau chiến tranh: “Nếu mai này đất nước hòa bình, mình sẽ trở về quê, giúp mẹ làm ruộng và sửa lại căn nhà cũ.” Ước mơ ấy rất bình dị, nhưng với những người lính năm ấy, được trở về nhà đã là điều hạnh phúc lớn lao. Thế nhưng chiến tranh luôn khốc liệt. Trong một trận chiến ác liệt, Lê Sỹ Giang đã anh dũng hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Sau trận đánh, khi đồng đội quay lại chiến trường để thu dọn đồ đạc của những người đã ngã xuống, họ tìm thấy trong ba lô của Giang cuốn sổ nhỏ quen thuộc ấy. Những trang giấy đã hơi nhàu vì mưa rừng và những chặng hành quân dài, nhưng nét chữ của anh vẫn còn rất rõ. Đồng đội của Giang ngồi lại và lật từng trang sổ, đọc những dòng anh viết về những ngày hành quân, về tình đồng đội và về nỗi nhớ nhà. Khi đến trang cuối cùng, ai cũng lặng đi. Ở đó Giang viết: “Ngày mai đơn vị vào trận. Không biết điều gì sẽ xảy ra, nhưng mình tin đất nước rồi sẽ hòa bình.” Bên dưới là một dòng chữ nhỏ hơn: “Chỉ mong một ngày được trở về nhà.” Cuốn sổ ấy sau đó được đồng đội giữ gìn rất cẩn thận như một kỷ vật của người lính đã ngã xuống. Nhiều năm sau khi chiến tranh kết thúc, những người đồng đội cũ đã tìm về quê của Giang và mang cuốn sổ ấy trao lại cho gia đình anh. Khi nhận cuốn sổ trên tay, mẹ của Giang run run mở từng trang và nhận ra ngay nét chữ quen thuộc của con trai mình. Đọc đến những dòng viết về nỗi nhớ nhà, bà lặng lẽ rơi nước mắt và chỉ nói một câu rất giản dị: “Đúng là chữ của thằng Giang… nó lúc nào cũng nhớ nhà như vậy.” Các bạn đoàn viên thân mến, cuốn sổ nhỏ ấy chỉ là một kỷ vật giản dị, nhưng trong đó là cả tuổi trẻ, ước mơ và sự hy sinh của một người lính trẻ vì Tổ quốc. Câu chuyện này nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng rất nhiều sự hy sinh của thế hệ đi trước. Vì vậy, thế hệ trẻ hôm nay cần biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm, cố gắng học tập và cống hiến để xứng đáng với những người đã dành trọn tuổi xuân của mình cho đất nước như Lê Sỹ Giang.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cuốn sổ nhỏ của Người Lính Lê Sỹ Giang | Câu chuyện thời hoa lửa