Cuốn Sổ Tay Bọc Vải Dù (1)
Năm 1970, chiến trường Tây Ninh bước vào những tháng ngày căng thẳng. Các đơn vị trinh sát phải thường xuyên bám rừng để theo dõi hoạt động của địch và dẫn đường cho bộ đội hành quân qua những khu vực nguy hiểm. Ông Trịnh Văn Sơn khi ấy là chiến sĩ trinh sát mới ngoài hai mươi tuổi. Trong tổ của ông có Lâm Quốc Việt, quê ở Cần Thơ, dáng người nhỏ nhưng rất nhanh nhẹn. Việt có một cuốn sổ tay nhỏ được bọc bằng mảnh vải dù xanh bạc màu. Anh giữ nó kỹ hơn cả bi đông hay võng ngủ. Mỗi lần dừng chân nghỉ, Việt lại lấy sổ ra ghi chép. Ông Sơn từng tò mò hỏi: — “Cậu viết gì mà ngày nào cũng ghi?” Việt cười: — “Ghi để sau này còn nhớ anh em mình đã sống thế nào.” Trong cuốn sổ ấy có tên từng đồng đội, ngày hành quân, những đoạn đường vượt suối, cả vài câu hát chép vội bên bếp lửa. Có trang anh còn viết: “Sau chiến tranh sẽ về mở tiệm sửa radio cho má đỡ khổ.” Giữa chiến trường đầy bom đạn, những dòng chữ ấy giống như một góc đời bình yên mà Việt cố giữ lại cho riêng mình. Một buổi chiều tháng bảy, tổ trinh sát nhận nhiệm vụ băng qua cánh rừng cao su để nắm tình hình trước đợt hành quân lớn. Trời oi nồng, không gian yên tĩnh đến lạ thường. Đi được nửa đường thì tiếng trực thăng vang lên dữ dội trên đầu. Địch mở cuộc càn bất ngờ. Đạn bắn xối xuống rừng cây, lá khô tung mù mịt. Tổ trinh sát lập tức tản ra tìm đường thoát. Việt chạy sau cùng để đánh lạc hướng, tạo thời gian cho đồng đội rút lui. Ông Sơn kể rằng trước khi lao về phía khác khu rừng, Việt còn quay lại cười: — “Ra được cứ chờ tôi ở bìa suối!” Nhưng đó là câu cuối cùng mọi người nghe từ anh. Trận càn kéo dài đến tận đêm. Khi đồng đội quay lại tìm kiếm, họ chỉ thấy chiếc ba lô của Việt nằm cạnh gốc cao su cháy sém. Bên trong, cuốn sổ tay bọc vải dù vẫn còn nguyên. Trang cuối cùng chỉ mới viết dở vài chữ: “Ngày mai nếu còn sống…” Câu chữ dừng lại giữa nét bút chưa khô hết. Sau chiến tranh, ông Sơn mang cuốn sổ ấy về trao cho mẹ Việt ở Cần Thơ. Bà cụ mở từng trang giấy đã ố vàng, lặng lẽ vuốt lên dòng chữ của con trai rồi bật khóc. Nhiều năm trôi qua, ông Sơn vẫn nhớ cuốn sổ nhỏ giữa rừng cao su mùa lửa đạn năm ấy. Ông nói rằng chiến tranh có thể lấy đi tuổi trẻ của nhiều người, nhưng không thể xóa được những điều họ từng mơ ước, từng yêu thương và từng viết lại bằng tất cả trái tim mình.



