Cuốn sổ tay còn dở dang của người đồng đội đã hy sinh
Câu chuyện kể về một cựu chiến binh Hà Tĩnh luôn mang theo cuốn sổ tay của người đồng đội đã hy sinh như một ký ức thiêng liêng.
Ông Trần Văn Phú nhập ngũ khi vừa tròn 20 tuổi và được điều vào chiến trường Quảng Trị – nơi được xem là một trong những chiến trường khốc liệt nhất.
Tại đây, ông thân thiết với một người đồng đội quê Nghệ An. Hai người thường chia nhau từng điếu thuốc, từng ngụm nước hiếm hoi giữa chiến trường.
Người đồng đội ấy có thói quen mang theo một cuốn sổ nhỏ.
Trong đó, anh viết về gia đình, về người mẹ già và ước mơ sau chiến tranh sẽ trở về làm thầy giáo.
Một trận pháo kích dữ dội xảy ra vào giữa năm 1972.
Khi tiếng súng ngừng lại, ông Phú đi tìm đồng đội.
Ông tìm thấy anh nằm lại bên chiến hào.
Trong túi áo người đồng đội là cuốn sổ vẫn còn dang dở ở trang cuối.
Trang giấy cuối cùng chỉ viết vội vài dòng:
“Nếu mình còn sống…”
Dòng chữ dừng lại giữa chừng.
Ông Phú nói đó là khoảnh khắc khiến ông ám ảnh suốt đời.
Ông mang cuốn sổ ấy về giữ gìn suốt hơn 50 năm qua.
Mỗi dịp tháng 7, ông lại mở ra đọc.
Nhiều trang giấy đã cũ màu theo thời gian.
Ông từng tìm về quê người đồng đội để trao lại kỷ vật cho gia đình.
Ngày trao cuốn sổ, mẹ của người đồng đội ôm chặt cuốn sổ mà khóc nghẹn.
Ông Phú cũng không cầm được nước mắt.
Ông nói:
“Chiến tranh kết thúc rồi, nhưng ký ức về đồng đội thì không bao giờ kết thúc.”



