Người có công giúp đỡ cách mạng

Cuốn sổ tay còn lại

Giữa chiến trường khốc liệt ở miền Trung, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã ghi lại những dòng nhật ký về công việc cứu chữa thương binh, tình đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình. Sau chiến tranh, cuốn nhật ký được tìm thấy và trở thành một trong những tư liệu xúc động về những năm tháng hoa lửa.

Cao Bằng04/07/2026Hoàng Thị Yêm (Xã Khánh Xuân)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh chống Mỹ, tuyến đường Trường Sơn ngày đêm hứng chịu bom đạn. Ban ngày, xe phải ngụy trang dưới tán rừng; ban đêm mới lặng lẽ vượt dốc, băng suối để đưa hàng vào chiến trường. Trong một đơn vị vận tải nơi Nguyễn Đức Mậu công tác, có một chiến sĩ trẻ luôn mang theo cây đàn ghi-ta cũ. Cây đàn đã sứt nhiều chỗ vì những lần hành quân, dây đàn cũng được thay bằng những đoạn dây kiếm lại từ nhiều nơi. Dù vậy, mỗi khi đơn vị dừng chân, anh đều ôm đàn hát. Một buổi tối, sau nhiều giờ tránh bom, cả đơn vị ngồi trong hầm. Ai cũng mệt mỏi, quần áo còn lấm bùn đất. Bất chợt, tiếng đàn vang lên cùng bài hát quen thuộc về quê hương. Không ai bảo ai, mọi người cùng cất tiếng hát. Có người nhớ cánh đồng làng, có người nhớ mẹ già, có người nhớ người yêu đang chờ nơi quê nhà. Tiếng hát át đi tiếng máy bay đang gầm rú ngoài xa. Sáng hôm sau, đơn vị tiếp tục lên đường. Ít ngày sau, trong một trận bom ác liệt, người chiến sĩ chơi đàn đã anh dũng hy sinh khi đang cùng đồng đội bảo vệ đoàn xe. Khi thu dọn ba lô của anh, đồng đội chỉ thấy vài lá thư chưa kịp gửi, một cuốn sổ tay nhỏ và cây đàn đã gãy đôi vì sức ép của bom. Nguyễn Đức Mậu nhiều năm sau vẫn nhớ như in hình ảnh ấy. Ông từng chia sẻ rằng điều còn mãi không phải là cây đàn, mà là tinh thần lạc quan của người lính Trường Sơn. Họ mang theo tiếng hát để vượt qua gian khổ và tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ. Ông xúc động nói: "Bom đạn có thể phá hủy cây đàn, nhưng không thể làm tắt tiếng hát của những người lính." Ngày nay, mỗi lần trở lại Trường Sơn, nhìn những con đường rộng mở thay cho những lối mòn năm xưa, ông lại nhớ đến người đồng đội trẻ cùng tiếng đàn đã từng vang lên giữa đại ngàn, như một biểu tượng của niềm tin và khát vọng hòa bình. Ý nghĩa câu chuyện:
Câu chuyện nhắc nhớ rằng giữa chiến tranh khốc liệt, những người lính vẫn giữ trong tim tình yêu quê hương, đồng đội và cuộc sống. Chính tinh thần lạc quan, ý chí kiên cường và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất đã giúp họ vượt qua mọi gian khó. Lưu ý: Câu chuyện trên được xây dựng dựa trên những ký ức và bối cảnh có thật của cựu chiến binh, nhà thơ Nguyễn Đức Mậu về cuộc sống trên tuyến đường Trường Sơn, nhưng các nhân vật và tình tiết cụ thể (như người chiến sĩ mang đàn ghi-ta) là phần tái hiện mang tính văn học, không phải một lời kể nguyên gốc của nhân chứng.

Hãy kể tiếp câu chuyện khácCâu chuyện thời hoa lửa: Cuốn sổ tay còn lại Nhân chứng: Đặng Thùy Trâm Mô tả ngắn Giữa chiến trường khốc liệt ở miền Trung, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã ghi lại những dòng nhật ký về công việc cứu chữa thương binh, tình đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình. Sau chiến tranh, cuốn nhật ký được tìm thấy và trở thành một trong những tư liệu xúc động về những năm tháng hoa lửa. Nội dung câu chuyện Năm 1968, bác sĩ trẻ Đặng Thùy Trâm tình nguyện rời Hà Nội để vào chiến trường công tác tại một bệnh xá dã chiến ở Quảng Ngãi. Bệnh xá chỉ là những căn hầm nhỏ dựng dưới tán rừng. Thuốc men vô cùng thiếu thốn. Có những ca mổ được thực hiện dưới ánh đèn dầu leo lét, dụng cụ y tế phải khử trùng rồi dùng đi dùng lại nhiều lần. Mỗi khi có thương binh được đưa về, bác sĩ Trâm cùng đồng đội làm việc suốt ngày đêm. Có những ngày bà không kịp ăn một bữa cơm trọn vẹn, chỉ tranh thủ uống vài ngụm nước rồi lại tiếp tục cứu người. Trong cuốn nhật ký của mình, bà từng viết về nỗi nhớ gia đình, nhớ Hà Nội, nhưng cũng viết nhiều hơn về những người chiến sĩ trẻ mà bà hết lòng chăm sóc. Có người vừa tròn mười chín tuổi, có người còn chưa một lần được trở về thăm mẹ kể từ ngày nhập ngũ. Một buổi chiều, sau khi cứu chữa cho nhiều thương binh, bà ngồi lặng trước cửa hầm và viết vài dòng vào cuốn sổ nhỏ. Bà tin rằng, dù chiến tranh còn khốc liệt đến đâu, hòa bình rồi sẽ đến. Ngày 22 tháng 6 năm 1970, trên đường làm nhiệm vụ, bác sĩ Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh. Điều kỳ diệu là cuốn nhật ký của bà không bị hủy bỏ. Một sĩ quan Mỹ nhặt được nó và giữ lại vì cảm nhận được những dòng chữ chứa đựng tình yêu thương và lòng nhân hậu. Nhiều năm sau, cuốn nhật ký được trao trả cho gia đình bà tại Việt Nam. Những trang viết ấy không chỉ kể về chiến tranh, mà còn kể về một nữ bác sĩ trẻ luôn tin vào con người, luôn đặt sự sống của bệnh nhân lên trên hết và chưa bao giờ từ bỏ hy vọng. Ngày nay, mỗi khi đọc lại Nhật ký Đặng Thùy Trâm, nhiều người vẫn xúc động bởi tinh thần dũng cảm, sự hy sinh và trái tim nhân hậu của một người bác sĩ giữa thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cuốn sổ tay còn lại | Câu chuyện thời hoa lửa